Bài viết dưới đây chia sẻ từ tác giả Gioan Lê Sỹ Phúc, Giáo Xứ Yên Hòa, Giáo Hạt Vàng Mai, Giáo Phận Vinh gửi về cho CGVST.COM. Tuy bài viết hơi dài và văn phong có đôi chỗ lan man sang nhiều vấn đề xã hội, phụng vụ, nhưng kính mời cộng đoàn kiên nhẫn đọc hết để thấu hiểu được những thao thức mục vụ đầy ý nghĩa của vị linh mục quản xứ.

MỘT NĂM KIẾM ĐƯỢC MẤY CHỤC TỶ
Giáo xứ Yên Hoà, giáo phận Vinh, những năm gần đây, mỗi năm kiếm được mấy chục tỷ. Số tiền lớn như vậy, nhưng ngay cả trong giáo xứ có những người vẫn không biết, tiền đó đến từ đâu. Một khoản tiền đối với xứ Yên Hoà làm ra như vậy là rất lớn, nhưng đối với các đại gia thì chưa là gì cả.
Tất nhiên đây đó có những giáo xứ còn kiếm được nhiều hơn, như ông Phê-rô Nguyễn Xuân Thành, giáo phận Phát Diệm, gia đình ông đóng góp 400 tỷ để xây nhà thờ.
Đi từ Nam ra Bắc, có thể cả nước ngoài nữa, trong thánh lễ chưa thấy giáo xứ nào mà có các em nhỏ bỏ tiền vào giỏ cả, hay có bỏ cũng không đáng kể. Còn giáo xứ Yên Hoà các em nhỏ thi nhau bỏ tiền vào giỏ. Có người nghĩ vì giáo xứ Yên Hoà nay giàu có nên các em mới có tiền bỏ giỏ như thế.
Cách đây trên 10 năm, cha Px Đinh Văn Minh, quản xứ Yên Hoà nói: “Cha mẹ bỏ tiền giỏ mười ngàn, thì lấy mười ngàn đó chia cho các con, để các con đi lễ cũng biết bỏ tiền giỏ.” Gieo trên mười năm, nay mới mọc, không dễ chút nào cả.
Nay cha Phê-rô Nguyễn Đức Kiên khuyến khích cha mẹ cho con tiền, không cần nhiều, một hai ngàn cho các em đi lễ bỏ giỏ cho quen. Việc làm này đây đó có một vài giáo xứ cũng đã làm, nhưng không duy trì được, có khi cha mẹ cho tiền, nhưng các em mua kẹo.
Chúa không cần tiền, vì trời đất này là của Chúa, và mọi sự trong trời đất này là của Chúa. Chúa phán: “Trời là ngai Ta, và đất là bệ dưới chân Ta.” (Is 66.1)
Bỏ tiền giỏ vào nhà thờ hay làm các việc công đức, đó là làm cho mình. Lời Chúa dạy: “ Hãy bán của cải mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá.”(Lc 12.33)
Muốn cho các em sau này biết làm việc thiện, thì phải tập ngay khi còn nhỏ. Còn nhỏ mà không tập, lớn lên không biết làm, mặc dầu các cha vẫn dạy, nhưng hầu như không dạy được. Cũng như cây tre ta muốn uống cong, tre còn non thì uốn kiệu gì cũng được, nhưng tre đã già, thì không thể nào uốn được nữa.
Tập cho các em bỏ tiền vào giỏ là điều khó, vì có những cha cũng đã bày dạy, nhưng các em lấy tiền đó làm việc khác. Đã tập cho các em bỏ tiền giỏ được, thì tất cả mọi sự đều có thể tập được cho các em. Ngày nay nhiều em chỉ đi chắc lễ chủ nhật, không đi lễ thường, ở nhà có khi cũng không đọc kinh tối sáng nữa.
Các cha nên tập cho các em đi viếng Thánh Thể trong ngày, giờ nào cũng được. Một ngày đi viếng một lần hay hai ngày viếng một lần. Em nào viếng Thánh Thể thì cha nên cho các em món quà gì đó để động viên.
Đầu tiên là cần phải mồi, y như tập cho nghiện hê-rô-in. Khi đã nghiện hê-rô-in rồi thì không phải mồi nữa và tự đi kiếm hay không có tiền thì ăn cắp để lấy tiền hút, chích. Khi đã nghiện viếng Thánh Thể rồi thì cũng không cần phải mồi nữa, tự các em đến với Chúa.
Thánh Thể Chúa có một lực hút phi thường, tập cho các em tự đi viếng Thánh Thể một thời gian, sau đó các em sẽ được biến đối hoàn toàn. Các em đi viếng Thánh Thể sẽ hoàn toàn khác với cha mẹ bắt các em đi lễ đi thờ.
Da Kêu là một tội nhân, nhưng ông được biến đổi là nhờ được gặp Chúa Giê-su và sau đó là theo Chúa đi tu luôn. Ta nhớ lại Năm Thánh Thể, năm 2005, nhiều giáo xứ phân chia các gia đình thay phiên nhau chầu Thánh Thể suốt 24 giờ, chầu cả năm như vậy.
Nhiều em đi viếng Thánh Thể Chúa, có em mang cả cặp sách vào hay để ngoài rồi vào viếng Chúa, có em viếng ngày 2 lần. Người lớn, có những người để đồ hay gồng gánh ở ngoài rồi vào viếng Chúa chút. Tập cho các em viếng Thánh Thể hàng ngày thì bất cứ xứ nào cũng làm được, vì không có luật lệ nào cả, đi viếng khi nào cũng được.
Không phải xi-vin, không phải quàng khăn, không phải xếp hàng, không phải đúng giờ, có nghĩa đến với Chúa khi nào cũng được. Đi học về vào viếng Chúa hay trên đường đi, bế em đi chơi cũng vào viếng Chúa được.
Dạy cho các em biết xin những ơn gì? Có thể nói cần xin nhiều ơn, như Chúa nói: “Anh em không có, là tại anh em không xin. Anh em xin mà không nhận được, là vì anh em xin không đúng, cứ mơ tưởng thoả mãn các đam mê của anh em.” (Gc 4.3)
Xin để kiếm lợi nhuận cho mình có khi không tốt, nhưng hãy xin để làm vinh danh Chúa. Xin để làm vinh danh Chúa, thì chỉ cần xin cho con biết đi truyền giáo là đủ, không cần phải xin ơn gì nữa. Một nhà truyền giáo, dầu là các bà các chị, nhưng Chúa sẽ trang bị cho họ đủ những ơn cần thiết.
Khi mới đẻ ra, đem đến nhà thờ, Chúa dạy lớn lên là phải lo mà đi truyền giáo. Ngày Chúa từ biệt các Tông Đồ để về trời, Chúa không dạy gì, Chúa chỉ dạy các Tông Đồ là hãy đi truyền giáo. Nếu tập cho các em khi còn nhỏ biết cầu nguyện để đi truyền giáo, thì 100% lớn lên, các em sẽ biết đi truyền giáo.
Xin điều gì có thể Chúa khó cho, nhưng xin ơn truyền giáo là Chúa sẽ cho, vì đánh đúng sở trường của Chúa. Các em cầu xin ơn truyền giáo, thì hạt giống truyền giáo sẽ được mọc ngay trong tâm hồn các em. Trên đời này không có cái gì tự nhiên mà có, phải biết cầu xin, cầu xin sinh ra ước muốn.
Bản chất con người là đầy tính xấu, nóng nảy, tham lam. Nhưng làm sao để mất được những tính xấu đó? Hãy tập đi truyền giáo là mất. Hàng triệu nhà truyền giáo, chưa nhà truyền giáo nào làm mất lòng người mà mình định truyền giáo cho họ.
Mình có thể tham lam của cải, bon chen từng chút. Nhưng đối với các nhà truyền giáo, khi thấy họ thiếu thốn, sặn sàng lấy của nhà giúp họ. Ta không cần phải nhìn đâu xa, chỉ cần nhìn vào những thành viên trong hội Lê Gi-ô trong giáo xứ mình.
Hội Lê Gi-ô, đi đến các nhà Lương dân, phải nói làm sao để họ được vui, họ thích, nói làm sao để nổi buồn của họ được vơi đi. Nói mà sai là bị đuổi ra khỏi nhà vĩnh viện. Điều mà các cha, các thầy, các xơ cũng khó làm.
Qua đây để thấy rằng, khi hội Lê Gi ô đi là có Đức Mẹ đi cùng, các bà, các chị, học hành không có, làm sao nói để người ta nghe được? Vậy mà hội Lê Gi ô đi đến đâu ai ai cũng quý. Người ta kể, chỉ có vào nhà Công giáo, có những người không tiếp, hay có người đưa chó ra cho khỏi vào.
Ước gì các cha học cách của hội Lê Gi ô để giảng dạy, vì rất nhiều cha làm giáo dân bực tức, có người bỏ Chúa vì cha xứ, có người thấy cha xứ là tránh. Tất nhiên đây đó cũng có những cha rất vui vẻ với giáo dân, có cha Giuse Nguyễn Đình Khấn, giáo phận Vinh, đã nhiều năm rồi, nhưng chưa thấy ai chê trách cha điều gì.
Trong thánh lễ chưa thấy bao giờ cha nói nặng lời với giáo dân hay với một em nhỏ, cha luôn nở nụ cười trên môi. Được tham giữ thánh lễ của những cha vui vẻ, không nóng tính, không nói nhiều, giáo dân cảm thấy sung sướng vô cùng.
Tất nhiên những ơn cha Khấn có được như vậy cũng là Chúa cho, hầu như mọi cha được mọi ơn. Có một em đọc sách Thánh mà cười đến ba lần, nhưng cha Khấn vẫn điềm đạm, không nóng tính, không nạt nổ. Trường hợp đó những cha nóng tính là phải tai cho em đó mấy tai, rồi đuổi xuống.
Sau đó cha Khấn nói: Em đó đọc sách mà cười như vậy là tội rất nặng. Phạt em đó, hôm sau bắt đọc lại. Và nếu các cha phạt không kéo là có khi trở thành phạt cả nhà và cả dòng họ. Có thể nói cách giáo dục như cha Khấn là ít cha làm được. Tại sao lại có những em đọc sách Thánh mà cưới như vậy?
Thường các xơ rất cẩn thận trong việc cho các em đọc sách Thánh. Đọc cho xơ nghe, rồi mới cho đọc. Vậy làm sao em đó đọc sách lại cười? Quỷ làm cho em đó cười, mục đính chính là đánh vào cha Khấn.
Nhưng thưa các Quỷ, Quỷ nhầm rồi Quỷ ơi? Quỷ đánh sai mục tiêu rồi. Suy ra Quỷ không làm cho cha Khấn phạm tội được nhưng lại làm cho cha có thêm kinh nghiệm hơn. Quỷ làm cho cha chỉ cần nóng nảy, bất an, thì cả nhà thờ đều bất an.
Có một giáo xứ, các em còn nhỏ mà ở lại cầu nguyện sau thánh lễ còn lâu hơn cả các ông già, bà lão. Đó cũng là giáo xứ Yên Hoà. Cha Phê-rô Nguyễn Đức Kiên, bắt các em chuẩn bị xưng tội, chịu phép thêm sức, lễ xong là phải ở lại cầu nguyện thêm.
Có thể hỏi các em, lúc nạy cầu nguyện, con đã xin những ơn gì, xin được mấy ơn? Đó là cách dạy các em biết cầu nguyện. Để xưng tội cho nên, chịu phép thêm sức cho nên, là phải biết cầu nguyện, để xin Chúa soi lòng mở trí, xin Chúa ban lòng yêu mến Chúa, xin Chúa cho biết tội mà xét, biết việc mà làm.
Còn không có ơn Chúa thì chịu các phép không nên và rồi chịu như một thói quen, và có khi còn phạm sự thánh nữa. Bởi vậy tất cả các em chuẩn bị xưng tội, chịu phép thêm sức là phải biết cầu nguyện, không biết cầu nguyện thì không nên cho chịu các phép, khỏi làm hư các bí tích. Có khi hiểu biết, học thuộc, nhưng không biết cầu nguyện.
Các cán bộ chuyên về mạng tôn giáo, Quý vị đó thuộc giáo lý rất nhiều, nhưng không biết cầu nguyện. Ở nước ngoài, nơi trường học, môn giáo lý là phải học chung, không phân biệt tôn giáo. Các tôn giáo bạn đều phải thuộc giáo lý, nhưng họ không biết cầu nguyện nên không biết Chúa.
Nhiều cha nói rằng: từ nay trở đi dâng lễ là không được lên cung thánh, chỉ đứng dưới rồi trao lễ vật. Không biết có xứ nào như xứ Yên Hoà không thì không rỏ. Cha Kiên không cho đoàn dâng lễ bước lên cung thánh, đứng ở dưới, và trao lễ vật liên tiếp luôn chứ không phải như một số nơi, hát xong một câu rồi mới trao lễ vật khác.
Việc cấm này không biết của giáo phận Vinh hay của Giáo Hội Việt Nam thì không rỏ, nhưng nếu Giáo Hội Việt Nam chưa cấm thì cũng nên cấm.
Căn cứ vào đâu để cấm đoàn dầng lễ vật lên cung thánh? Có một cha nói rằng: “Khi các chị em lên dâng lễ vật, cha phải nhắm mắt lại, không dám nhìn.” Cha chủ tế thì mắc nhận lễ vật thì không nhìn được, còn các cha ngồi chắc chắn là phải nhìn.
Tại sao cha trên kia không dám nhìn các chị em lên dâng lễ? Vì nhiều chị em ăn mặc mỏng manh, có thể lòi cả y phục bên trong, cho nên các bộ phận nhảy cảm có thể dễ lộ ra ngoài. Chỉ cần trong nháy mắt, là cha sẽ phạm tội trọng ngay trong khi dâng lễ, nếu cha nhìn mà không có kiểm soát.
Cho nên dâng lễ vật mà không khéo, có khi lại là một lưỡi gươm vô hình giết chết các cha ngay trong khi dâng lễ, ngay tại nơi thánh thiêng nhất. Các chị em phụ nữ có thể giết chết linh hồn các cha ngay tại bàn thờ, y như khi xưa Chúa giết các tư tế tại bàn thờ nếu dâng lễ sai sót.
Trong tất cả mọi thứ tội ta pham trên đời, tội xác thịt dễ phạm nhất, vì càng phạm càng sướng, và chỉ trong giây lát là đã thành tội. Còn các tội khác có khi chuẩn bị cả năm hay mấy năm mới thành tội thật, như đi ăn trộm, có khi phải rình mò cả năm. Phạm các tội khác, càng phạm càng lo, còn tội xác thịt, càng phạm càng sướng, cho nên nó dễ phạm nhất.
Trước đây các bà, các chị vào nhà xứ là phải ăn mặc một cách kín đáo, không được mặc áo hở cổ, nhiều người mặc áo dài. Tội xác thịt là dễ phạm nhất, nên người ta luôn giữ cho các cha. Nghe nói Tổng Bí Thư Tô Lâm, qua năm 2026, cấm phụ nữ đi ra ngoài mà mặc quần ngắn, nói chung là mặc hở hang sẽ bị phạt.
Ước gì các Đức Giáo Hoàng, các Giám Mục cũng cấm như Tổng Bí Thư Tô Lâm thì sẽ cứu được rất nhiều linh hồn cho Chúa. Tội xác thịt nó đi vào tâm trí đầu tiên là đi qua đường con mắt, từ những người ăn mặc hở hang, từ những hình ảnh xấu xa. Hình ảnh xấu ít khi gặp, nhưng nó thuộc vào hàng món ăn khô, nên ít người thèm, còn ăn mặc hở hang là thuộc vào hàng tươi sống, nên nhiều người thèm, nhìn vào là dính ngay.
Khi xưa các thầy thế lễ tại Giê-ru-sa-lem, mặc áo dài sát gót. Bàn thờ tế lễ cao 4m, rộng 15m. Các thầy phải đi lên một con dốc dài, không có bực, đi chân đất. Tại sao không làm bực? Vì nếu các thầy bước trên bực, thì không may các phần nhảy cảm sẽ bị lộ ra ngoài, vì trước nhan Chúa là phải ăn mặc một cách nghiêm trang, kín đáo tuyệt đối.
Cha Phê-rô Nguyễn Đức Kiên là một cha dám bảo vệ cho Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long trên bục giảng. Nếu trong giáo phận Vinh, chi cần có mươi cha như cha Kiên, thì giáo phận được yên vui rất nhiều. Phần nhiều theo số đông, chứ không mấy ai theo số ít.
Một lần Đức Cha Long đi làm phép nhà thờ nhà xứ gì đó. Trong bữa vui hoan có cả chính quyền xã. Đức Cha Long đã tặng hoa cho Chủ Tịch xã, với một lòng khiêm tốn. Nhưng rồi không ít người cũng trách Đức Cha Long.
Học theo gương Chúa nhưng cũng bị người ta chê cười, nhưng không ai khác lại là chính con chiên cười nhạo chủ chiên. Chúa quỳ xuống rửa chân cho các Tông Đồ. Chúa bảo: “Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng.”
Qua việc Đức Cha Long tặng hoa cho chủ Tịch xã đó, họ sẽ được hiểu rất nhiều về đạo Chúa và không còn hiểu như trước đây nữa. Dân ngoại hầu hết xem các cha, Đức Cha như là một ông vua, nhưng bây giờ chính ông vua đó lại thành một người dân tặng hoa cho Chủ Tịch xã.
Quay lại giáo Xứ Yên Hoà, một năm kiếm được mấy chục tỷ, có khi cả trăm tỷ cũng có. Số tiền giáo xứ Yên Hoà kiếm được đó, trước tiên phải kể đến công ơn của cha Phalo Hồ Văn Trường, giáo phận Vinh.
Cha Trường đã có công thành lập lên hội Lê Gi ô cho giáo xứ Yên Hoà. Vào hội Lê Gi ô, nhiều người trở thành những người ăn nói một cách lưu loát, nói quá một chút là như nhà hùng biển, vì chính Đức Mẹ phải đào tạo những người có miệng lưỡi tài hoa mới thu hút người về với Chúa được.
Thỉnh thoảng hội Lê Gi ô, xứ Yên Hoà, lại kiếm được một vài linh hồn về cho Chúa. Một linh hồn được trở về với Chúa, thì cả trăm tỷ hay nghìn tỷ cũng không mua được chứ không phải là mấy chục tỷ. Cha Phaolo Vũ Văn Triều, giáo phận Vinh nói: “Đưa được một linh hồn về cho Chúa quý hơn làm được cả trăm ngôi nhà thờ.”
Trăm ngôi nhà thờ cũng chỉ là vật chất, một thời gian là hết, còn linh hồn được cứu chuộc bằng giá máu Chúa Giê su và tồn tại muôn đời. Những tân tòng giáo xứ Yên Hoà, họ ở xa nhà thờ, nhưng không bỏ lễ thường, có người đến nhà thờ rất sớm, có những người còn tham gia vào các hội đoàn.
Một người trở về với Chúa thì cả Nước Trời đều vui mừng. Suy ra Yên Hoà nhỏ nhỏ nhưng cũng đã từng làm cho Nước Trời vui được nhiều lần rồi. Trong giáo xứ có nhiều người làm việc lành, thì cả giáo xứ đều được hưởng lây.
Các hội đoàn đều cần, nhưng hội Lê Gi ô có thể là cần nhất, vì các hội khác không đưa hay ít đưa được người về với Chúa. Các cha nên tìm mọi cách để cũng cố hội Lê Gi ô cho ngày càng không ngừng lan rộng, và nếu xứ nào chưa có thì cha cố gắng lập càng sớm càng tốt.
Vào hội Lê Gi ô có lẽ ai ai cũng ngợp, vì một công việc hoàn toàn quá với khả năng của mình. Nhưng cứ hỏi những thành viên hoạt động tích cực trong hôi Lê Gi ô là biết, khi mới vào thì không biết chi, nhưng không lâu sau, Đức Mẹ sẽ đổ đầy ơn không những cho người đó và cho cả gia đình người đó. Người tân tòng qua đời, cha Phê-rô Nguyễn Đức Kiên động viên các hội đoàn đi đưa tang họ, có người còn phúng viếng.
Trong giáo xứ Yên Hoà, gia đình nào có chuyện gì, nếu cha Kiên biết được, cha mời người đó ra nhà xứ cha gặp riêng. Khi mới xẩy ra sự việc, nếu được gặp cha, chắc chắn sự việc đó sẽ được giải quyết một cách tốt đẹp. Còn để cho sự việc bùng nổ lên, thì rất khó giải quyết. Xứ Yên Hoà, bất cứ ai, cha xứ đã gọi là phải ra, không có chuyện chạy trốn.
Cha Phê-rô Nguyễn Đức Kiên không như nhiều cha khác. Hái lộc Thánh, cha bảo ai bỏ tiền là bỏ trước, lên hái lộc Thánh không bỏ tiền. Hôn chân Chúa cũng không bỏ tiền, ai bỏ là bỏ trong khi bỏ giỏ luôn. Nhiều hình thức thu tiền, tất cả đều tự nguyện và làm một cách kín đáo, không phô trương như những nơi khác. Vì nếu mình phô trương hay đã được phô trương thì công phúc sẽ giảm.
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
👉 Tham Gia Thảo Luận: TẠI ĐÂY
