Khi người ta tung hô việc đấu tranh, bức thư đặc biệt này lại đưa ra một góc nhìn thần học trái chiều đầy day dứt: Phải chăng việc chống đối chính quyền là đi ngược lại cách Chúa dùng ‘người ngoại’ để thanh luyện Dân Chúa?
Dẫn chứng từ lịch sử dân Do Thái đến các Thánh Tử Đạo Việt Nam, tác giả bức tâm thư gửi Cha Anton Đặng Hữu Nam đã thẳng thắn chỉ ra rằng: Sự tồn tại của mọi thể chế đều nằm trong thánh ý Chúa. Từ đó, bức thư là lời kêu gọi Cha hãy ngưng những phát ngôn gây tranh cãi và khiêm tốn đón nhận sự kỷ luật của Bề trên.

Bài viết do tác giả Gioan Lê Sỹ Phúc, Giáo Xứ Yên Hòa, Giáo Hạt Vàng Mai, Giáo Phận Vinh gửi về cho CGVST.COM, dưới đây là toàn bộ bài viết của tác giả:
KÍNH GỬI CHA ANTON ĐẶNG HỮU NAM
Kính thưa cha Anton Đặng Hữu Nam, linh mục giáo phận Vinh, thưa cha con lấy làm lo lắng cho cha, vì gần đây người ta nói vấn đề cha Anton Đặng Hữu Nam là phải liên giáo phận giải quyết, vì Toà Thánh chưa có thời gian để giải quyết cho cha được.
Tuy đơn trình lên Toà Thánh về việc của cha cũng đã lâu, nhưng vì phải giải quyết đơn từ cho cả thế giới nên chưa đến lượt cha. Và nếu chờ cho đến lượt cha để Toà Thánh giải quyết thì sợ quá lâu, và càng để lâu thì khó khăn lại ngày càng lan rộng.
Thưa cha Anton Đặng Hữu Nam, con nghĩ nếu liên đoàn các giáo phận giải quyết việc của cha, thì con nghĩ họ sẽ không nhẹ tay như Đức Cha Long, nhưng mà họ sẽ làm: trắng ra trắng, đen ra đen.
Tuy một linh mục phải hồi tục thì cả Giáo Hội đều tiếc xót, nhưng không vì thế mà để cho nhiều người phạm tội. Linh mục hồi tục cũng không phải là mất linh hồn, nhưng linh mục sống trong Giáo Hội mà làm sai ý Chúa, thì linh mục đó mới là dễ mất linh hồn.
Thưa cha Anton Đặng Hữu Nam, nhiều điều cha nói với Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long, cha nói với các cha khác, cha nói với chính quyền, nếu xét trên lời Chúa thì cha nói vậy là không đúng. Nhiều lần cha nói xúc phạm đến chính quyền, có lẽ cha nghĩ cha nói vậy là đúng, nhưng căn cứ trên lời Chúa thì lại là sai.
Cha nói: “Theo Đảng là theo đĩ.” Còn rất nhiều câu cha nói xúc phạm đến chính quyền nữa, nhưng con chỉ trích một câu là đủ. Chúa Giê-su dạy: “Ai bảo anh em là “ngốc”, thì bị phạt trước công nghị. Ai rủa anh em là “khùng”, thì sẽ bị vạ lửa địa ngục. ” (Mt 5.22)
Bây giờ nếu ta nói ai đó: “Bố nhà bay khùng. Bố nhà bay theo đĩ.” Trong hai câu nói đó, câu nào nào xúc phạm nặng hơn? Cha nói như vậy là sai với lời Chúa dạy, và vô tình cha đã xúc phạm một lúc đến mấy triệu Đảng viên trong nước và cả trăm triệu Đảng viên trên toàn thế giới.
Khi Chúa muốn thanh luyện ai, sửa dạy ai hay một tập thể nào đó, thì Chúa phải làm bằng cách nào? Muốn cho ai đó nên thánh, có khi cho gặp nhiều đau khổ, hay cho sống với bề trên khó tính. Cá nhân sai lỗi Chúa dễ sửa dạy, Chúa có thể dùng người này người khác nhắc nhở sửa dạy.
Vậy nếu tập thể sai lỗi thì Chúa sửa dạy bằng cách nào? Khi xưa dân Do Thái là dân riêng của Chúa, có thể nói Chúa yêu thương dân Do Thái gấp cả chục lần so với Chúa yêu thương Giáo Hội thời nay. Vì muôn vàn phép lạ và dấu lạ đã xẩy ra trong dân Do Thái, những dấu lạ đó, đến ngay cả nhiều nước trên thế giới thời đó vẫn nhận ra một cách tỏ tường.
Thế nhưng khi dân Do Thái sai lỗi, rất nhiều lần Chúa đã trao dân Do Thái cho kẻ thù là dân ngoại dày xéo. Giết chết nhiều người, người còn sống phải đi lưu đày, phá Đền Thờ Giê-ru-sa-lem, là Đền Thờ mà chính Chúa nhủ xây.
Lời Chúa cho hay: “Giê-ru-sa-lem không người cư ngụ như sa mạc hoang vu; dân thành không một ai qua lại, Thánh Điện bị giày xéo, Đô Thị thành nơi ở cho người ngoại bang, nên lữ quán cho dân ngoại mất rồi! Nhà Gia-cóp không còn hân hoan, đã im bặt tiếng kèn tiếng sáo.” (1Mcb 3.45)
Lúc đó Chúa không huy động các Thiên thần trên trời xuống đánh dân Do Thái, Chúa cũng không nhủ quỷ ở hoả ngục lên đánh dân dó Thái, nhưng Chúa nhủ dân ngoại đánh dân Do Thái. Xét về lý là Chúa phải thuê dân ngoại đến đánh dân Do Thái, vì đánh dân Do Thái là đánh cho Chúa.
Ngày nay nếu một tập thể nào đó làm sai, Chúa dạy không được, thì Chúa cũng không dùng các Thiên thần trên trời xuống đánh và cũng không triệu tập quỷ ở trong hoả ngục lên đánh. Vậy Chúa sửa phạt bằng cách nào?
Để Chúa đỡ tốn công, thì Chúa dùng những người bên cạch để sửa phạt những người Chúa muốn sửa dạy. Chúa có thể dùng Hồi Giáo, dùng Cộng sản hay dùng một đạo nào đó đánh phá hay tiêu diệt. Chẳng qua Chúa có quyền nên không ai đòi được tiền công thôi, còn lính đánh thuê cho người đời được trả lương rất cao, và lính đánh thuê cho Chúa chắc chắn phải được trả lương cao hơn nữa.
Có nhiều người nghĩ rằng: Hồi Giáo, Cộng sản hay những đạo khác không phải là của Chúa và họ cứ muốn làm gì là quyền của họ. Vì người ta không hiểu giáo lý nên mới nghĩ như vậy. Mọi sự trong trời đất này, hay nói cho đúng, toàn thể vũ trụ này đều là của Chúa: “Lạy Chúa, trước Thánh Nhan, toàn thể vũ trụ ví tựa hạt cát trên bàn cân, tựa giọt sương mai rơi trên mặt đất.” (Kn 11.22)
Có người nghĩ Cộng sản và Hồi Giáo, có những nơi họ bắt giết đạo Chúa. Tại sao Chúa lại cho họ tồn tại? Người ta cho rằng Cộng và Hồi giáo không phải là của Chúa nên có những người đã xúc phạm đến Cộng sản và Hồi giáo. Khi sửa dạy dân Do Thái, là dân Được Chúa yêu nhất, Chúa phải nhờ đến dân ngoại để sửa dạy thay cho Chúa.
Thì ngày nay Chúa muốn sửa dạy Công giáo một nơi nào đó, Chúa phải điều động Cộng sản hay Hồi giáo để làm theo lệnh của Chúa hay sẽ làm bằng một cách nào đó. Như lời đã chép: “Khi Chúa giết họ, họ mới đi tìm Chúa, mới trở lại và mau mắn kiếm Người.”(Tv 78.34)
Cho nên không phải Cộng sản và Hồi Giáo muốn đánh khi nào là đánh, muốn giết ai là giết. Và nếu Cộng sản và Hồi Giáo muốn làm gì thì làm thì không thể gọi Chúa là Đấng điều hành vũ trụ này được. Bởi vậy Cộng sản và Hồi Giáo cũng là con của Chúa, Chúa dùng họ thế nào là quyền của Chúa.
Có ai dám chắc là: “Tôi được Chúa yêu thương hơn là yêu thương Cộng sản, hay tôi được Chúa yêu thương hơn là người Hồi Giáo không?” Người hiểu đạo, 100% không ai dám nói mình được
Chúa yêu thương hơn họ. Căn cứ vào đâu để biết? Lời Chúa cho hay:
“ Quả thế, Chúa yêu thương mọi loài hiện hữu,
không ghê tởm bất cứ loài nào Chúa đã làm ra,
vì giả như Chúa ghét loài nào, thì đã chẳng dựng nên.
Nếu như Ngài không muốn, làm sao một vật tồn tại nổi ? Nếu như Ngài không cho hiện hữu,
làm sao nó có thể được duy trì ?
Lạy Chúa Tể là Đấng yêu sự sống,
Chúa xử khoan dung với mọi loài,
vì mọi loài đều là của Chúa.” (Kn 11.24-26) Cho nên ai đó thấy Cộng sản, Hồi Giáo hay một đạo nào đó xúc phạm đến Ki-tô Giáo, rồi nói họ không phải của Chúa, thì hoàn toàn sai với lời Chúa dạy. Ta đơn cử, nhiều lúc chính quyền không trị được những tay đầu gấu, nhưng dùng xã hội đen là trị được. Có thể nói Cộng sản, Hồi giáo và quỷ là xã hội đen của Chúa. Chúa cho phép đánh đâu, bảo đánh đâu thì mới được đánh.
Ta thấy đây đó cũng có những người sống tốt, kiêng dè ăn uống cũng như thời gian. Nhưng có những người sinh con ra bị câm điếc, tàng tật…Vậy tại sao Chúa lại làm lên những con người như vậy? Chỉ có niềm tin vào Chúa, hiểu lời Chúa mới chấp nhận được những đau khổ trên.
Lời Chúa cho hay: “Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định” (Rm 8, 28) Ta thấy có những người giàu sang, chức trọng nguyền cao, nhưng chưa chắc đã có nụ cười trên môi. Trái lại có những người đau khổ nhưng người ta vẫn có nụ cười.
Nụ cười không mua được bằng tiền. Cha Giuse Trần Văn Linh, giáo phận Vinh giảng: “Một lần cha đi thăm giáo dân, thấy một người bị tai biến nhiều năm, nằm một nơi. Cha hỏi thăm người đó, thấy người đó vẫn rất vui, người đó nói không buồn phiền và nói chồng con rất quan tâm. Sau cha Linh nói: có khi người bệnh đức tin lại vững chắc hơn người khoẻ.”
Cho nên mù loà, câm điếc, Chúa làm thì Chúa có cách cho họ. Còn ai hạnh phúc hơn ai thì chỉ có Chúa và người đó biết. Nhìn chung thì người khoẻ, người lành lặn chết tử tử nhiều hơn, còn chưa thấy nói người mù loà, câm điếc, tàng tật tử tử khi nào cả. Nếu tính như vậy thì có khi người tàng tật lại sống hạnh phúc hơn người lành lặn.
Việt Nam ta có được một số thánh tử đạo đó là nhờ vào đâu? Phải nói là nhờ 300 năm bắt đạo liên tục, từ thời Tây Sơn cho đến các vua chúa sau này. Phải khẳng định 100% nếu Chúa không cho họ bắt đạo, thì 100% họ không thể bắt được. Đi đạo là phải tin như vậy.
Có khi Chúa phải làm vậy để có hạt giống mà gieo, vì chính Chúa Giê-su cũng phải đổ máu ra thì mới có giống từ trời đem đến: “Máu của những người chết vì đạo Chúa là hạt giống trổ sinh ra các Ki-tô Hữu.” Cũng như bị mù loà, câm điếc, tàng tật từ trong lòng mẹ, nếu Chúa không cho xẩy ra thì không thể xẩy ra được.
Nếu sau này các thánh tử đạo Việt Nam được gặp những người giết mình trước đây, không biết các thánh có cám ơn những người đã giết mình hay không thì không rỏ. Nhưng nếu không được giết, thì sẽ không có các thánh tử đạo Việt Nam. Và nếu Chúa cho đạo được tự dó, có khi lại bỏ đạo rồi cũng nên.
Vì Châu âu, có ai bắt đạo đâu, nhưng họ đã tự rời xa nhà thờ gần hết rồi. ĐHY Phanxacico Nguyễn Văn Thuận, hiện Giáo Hội sắp phong thánh, giả như sau này ngài gặp chính quyền Việt Nam, những người nhốt ngài 13 năm tù, không hề xét xử, không biết ĐHY có cám ơn họ không thì không rỏ.
Nếu ĐHY không bị giam tù, chắc chắc sẽ không có những cuốn sách mà ngài đã để lại cho hậu thế sau này. Nhiều vị thánh nổi tiếng, nhưng không để lại được những tác phẩm quý báu như ĐHY Thuận đã để lại. Người Công giáo đọc được những cuốn sách của ĐHY Nguyễn Văn Thuân, nhất là cuốn ĐƯỜNG HY VỌNG thì y như người khát nước trong mùa hè gặp được suối nước trong.
Và đi đạo là phải tin Chúa, nêu Chúa không cho chính quyền Việt Nam bắt ĐHY Nguyễn Văn Thuận, thì 100% không thể bắt được. Và xét theo con người, thì Chúa phải trả công cho chính quyền Việt Nam vì đã có công tôi luyện cho ĐHY Phanxico Nguyễn Văn Thuận được nên thánh. Còn nếu hỏi Chúa tại sao Chúa cho họ bắt đạo, thì hãy hỏi tại sao Chúa lại làm cho người ta bị mù loà, câm điếc ngay từ khi còn trong lòng mẹ.
Không được xúc phạm đến ngay cả quỷ, chứ chưa nói là xúc phạm đến Cộng sản hay là người Hồi Giáo hay đạo nào đó xúc phạm đến Công giáo, rồi tìm cách xúc phạm họ. Lời Chúa cho hay: “Khi bàn cải và tranh luận với quỷ về thi hài ông Môi sen, ngay cả Tổng lãnh thiên thân Mi-ca-en cũng không dám đưa ra một phán quyết nào xúc phạm đến nó mà chỉ nói: Xin Chúa trừng phạt ngươi!” (Gđ 1.9)
Một hoả sỹ người Pháp chuyên vẻ tranh, mỗi lần ông vẻ Đức Mẹ, thì lại vẻ một con quỷ xấu xa ở chân Đức Mẹ. Có lần quỷ đến nói với hoả sỹ trong giấc mơ, quỷ nói: “Tại sao mày vẻ Đức Mẹ thì đẹp vô cùng, còn tao thì mày lại vẻ xấu xí vô cùng?
Nếu mày không bỏ cách vẻ đó, thì tao sẽ giết mày.” Mặc dầu quỷ cảnh báo, nhưng hoả sỹ vẫn không sợ và tiếp vẻ như trước. Một lần ông đang vẻ Đức Mẹ, và cũng vẻ quỷ dữ dưới chân Đức Mẹ. Tự nhiên tai nạn xẩy đến, ông tưởng chừng chết đi được.
Nhưng nhìn lên ảnh Mẹ ông đang vẻ, ông thấy ảnh Đức Mẹ phát sáng ra. Ông biết chính Đức Mẹ đã cứu ông khỏi chết. Từ đó về sau, ông vẫn tiếp tục vẻ và không còn xúc phạm đến quỷ nữa. Chỉ có Chúa mới có quyền phạt quỷ, còn ta không có quyền xúc phạm đến nó.
Có thể nói độc ác nhất là quỷ, nhưng vẫn không được phép xúc phạm đến nó. Vậy mà có những người xúc phạm đến Cộng sản, xúc phạm đến những người xúc phạm đạo Chúa. Có những người còn đòi lật đổ chế độ Cổng sản. Điều này hỏi Chúa nà, Chúa lãnh đạo mọi người, mọi chế độ trên trần gian này, sao Chúa lại cho Cộng sản tồn tại? Hỏi Chúa là chuẩn nhất, vì Chúa đang cai quản tất cả mọi sự trong trời đất này.
Bắt đạo thì không ai muốn, nhưng chắc chắn các linh hồn trong luyện ngục sẽ muốn được chết vì đạo Chúa, và nếu họ được chết lần hai. Trong luyện ngục có những linh hồn hàng trăm năm chưa được lên Thiên đàng, có những linh hồn phải đến tận thế mới được lên Thiên đàng.
Có thể nói, vì đến tận thế là giải tán luyện ngục, nên không có nơi giam nữa mới phải cho lên Thiên đàng mà thôi. Những người chết vì đạo Chúa, hầu hết là được lên Thiên đàng ngay, có những người cũng xuống luyện ngục, nhưng xuống chút cho biết, y như đi tham quan thế thôi.
Các linh hồn nằm trong uyện ngục, có những linh hồn hàng trăm năm rồi, nên họ mới ước: “Ước gì mình mọi ngày được chết vì đạo thì lên Thiên đàng lâu rồi, vì không được chết vì đạo nên mới ở trong luyện ngục lâu như vậy.”
Và nếu họ được phép hỏi Chúa, thì họ sẽ hỏi: “Lạy Chúa, tại sao Chúa cho những người đó được phúc chết vì đạo, còn chúng con đây thì không được phúc chết vì đạo? Nếu Chúa cho chúng con được chết vì đạo, thì chúng con được lên Thiên đàng cách đây cả mấy trăm năm rồi. Chúa không công bằng.” Có lẽ Chúa cũng khó trả lời.
Kính thưa cha Anton Đặng Hữu Nam, theo con nghĩ, cha cho việc cha chống Cộng sản, chửi Cộng sản là một việc lành cha làm, cha không hề cho đó là tội. Cha vẫn biết, nếu Chúa cho Cộng sản tồn tại thì không một ai có thể chống lại được.
Và Chúa cho Cộng sản nơi nào tồn tại, thì ai chửi Cộng sản, kẻ đó làm sai lời Chúa. Con thấy cha nói nhiều lắm, nhưng chưa thấy cha nói cha sai lỗi nơi nào cả, toàn là cha chỉ trích tội của Đức Cha Long. Và giả như Đức Cha Long có tội, thì cha nói như vậy cũng không được phép, hơn nữa cha lại đưa lên mạng cho nhiều người cùng chửi theo.
Hai người bất bình với nhau, hay đánh đập nhau, thì gọi là kẻ thù của nhau. Lời Kinh Thánh dạy: “Bạn bè làm thương tổn, bạn bè vẫn chân thành, kẻ thù có ôm hôn, kẻ thù cũng giả dối.” (Cn 27.6) Việc Cha Nam nói trên mạng: “Xin cộng đoàn cầu nguyễn cho Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long.”
Cha đưa lên như thế, để những người đứng về phe cha, có cơ hội công kính Đức Cha Long. Cũng câu nói đó, người khác đưa lên mạng không sao cả, nhưng nếu cha Nam không đưa lên mạng câu đó, thì người ta không xúc phạm Đức Cha Long.
Còn nếu cha Nam thực sự yêu thương nhờ cộng đoàn cầu nguyễn cho Đức Cha Long, thì 100% cha Nam đã không bôi bác Đức Cha Long quá nhiều. Đến nổi cha Nam nói: “Cho dù Đức Cha Long có đặt tay trên Kinh Thánh mà thề, thì con cũng không tin được.”
Cha Nam nói Đức Cha Long: “Một Đức Cha chẳng lẽ không biết Giáo luật, một Đức Cha chẳng lẽ không đọc Tin Mừng, một Đức Cha chẳng lẽ không xét mình mỗi tối…” Cha Nam nói: “Những người lâu nay rất là hả hê, dựng chuyện, vu cáo cho Anton Đặng Hữu Nam đủ điều xấu xa, để cố tình bảo vệ cho Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long.”
Thưa cha Anton Đặng Hữu Nam, có thể nói hàng vạn người trong và ngoài nước ủng hộ cha, nhưng không biết có ai cầu nguyện cho cha được lời nào không thì không rỏ. Người ta ủng hộ cha cũng có lý, vì ai ai cũng ghét Cộng sản, chẳng qua người ta đi đạo là đi vậy thôi.
Nếu hiểu lời Chúa, không một ai dám ghét Cộng sản. Nhưng nếu những người mà cầu nguyện cho cha, chắc chắn họ sẽ không dám công kích Đức Cha Long vì đã treo chén cha. Còn cha nói: “Đức Cha Long hứa nhiều lần sẽ trả lại năng quyền cho cha, nhưng hứa rồi lại thay đổi.”
Nếu cha không thay đổi, vẫn còn đối phó với Đức Cha Long, thì 100% Đức Cha không thể trả lại năng quyền cho cha được. Vì trước mặt Chúa, các cha làm sai mà Đức Cha không sửa phạt, thì Thiên Chúa sẽ trừng phạt Đức Cha.
Kính thưa cha Anton Đặng Hữu Nam, một lần nữa, con xin cha hãy vui lòng nhận lỗi, vì lần này không phải Đức Cha Long xét xử cha, nhưng là liên giáo phận sẽ xét xử cha. Và giả như liên giáo phận có ra hình thức kỷ luật nào đó, con xin cha vui lòng đón nhận, và chắc chắn mọi sự sẽ trở nên tốt đẹp.
Thưa Liên Đoàn các giáo phận sắp xét xử cha Anton Đặng Hữu Nam, xin các ngài cũng nhìn lại, tội của cha Nam không phải bởi cha Nam, nhưng nguyên nhân vì có những cha Việt Nam, trong nước cũng như ngoài nước đã từng chửi Cộng sản, chửi chính quyền.
Cái nguy hiểm nhất là các bề trên của các cha đó cũng tán thành. Còn nếu các bề trên của các cha đó cũng treo chén như Đức Cha Long, thì tin rằng 100% cha Nam không dính vào những chuyện này. Đáng lẽ các bề trên của các cha đó không treo chén các cha đó, thì ít ra HĐGM Việt Nam cũng phải lên tiếng.
Có lúc thinh lặng là nhất trí. Nếu không dám lên tiếng thì cũng nên trình lên Toà Thánh để cản ngăn một sự bắt đạo do chính các cha đó đang gây lên. Cứ mỗi lần các cha đó chửi Cộng sản, thì lại có muôn vàn người chửi Chúa và Giáo Hội.
Có những lời chửi rất là ghê gớm, con không thể nói ra đây được. Suy ra chính những cha đó đang bắt đạo và giết đạo Chúa. Đúng như lời Chúa đã nói không sai: “Kẻ thù của mình chính là người nhà.” (Mt 10.36) Cho nên tội của cha Nam nguyên nhân từ các cha khác đem đến và nguyên nhân cũng từ các bề trên của các cha đó.
Còn Toà Thánh hiện tại thì không rỏ, cách đây trên mười năm, lúc đó có giáo phận đã trình với Toà Thánh là Cộng sản thế nó thế kia, nhưng Toà Thánh chỉ trả lời: “Mình đương đầu với Cộng sản thì còn truyền giáo cho ai được?”
XEM THÊM TOÀN BỘ BÀI VIẾT VỀ SỰ VIỆC NÀY:
– Sự Thật câu chuyện của Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long và Linh mục Đặng Hữu Nam
– (Phần 1) Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long lên tiếng về lời tố cáo của linh mục Antôn Đặng Hữu Nam
– (Phần 1) Lm Antôn Đặng Hữu Nam phản biện Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long
– (Phần 2) Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long lên tiếng về lời tố cáo của linh mục Antôn Đặng Hữu Nam
– (Phần 2) Lm Antôn Đặng Hữu Nam phản biện Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long
– (Phần 3) Giám mục Anphong Nguyễn Hữu Long lên tiếng về lời tố cáo của linh mục Antôn Đặng Hữu Nam
– (Phần 3) Lm Antôn Đặng Hữu Nam phản biện Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
👉 Tham Gia Thảo Luận: TẠI ĐÂY
