1 Linh mục lên tiếng làm chứng cho ĐGM Anphongsô Nguyễn Hữu Long

1 Linh mục lên tiếng làm chứng cho ĐGM Anphongsô Nguyễn Hữu Long
CGvST | 05/05/2026

Kính thưa cộng đoàn, mới đây Linh mục Đaminh Vũ Trường Phúc, hiện đang phục vụ tại Giáo phận Diébougou (Burkina Faso), đã đăng tải trên trang cá nhân bài viết bày tỏ những góc nhìn chân thực về Đức cha Alphonse Nguyễn Hữu Long.

1 Linh mục lên tiếng làm chứng cho ĐGM Anphongsô Nguyễn Hữu Long
1 Linh mục lên tiếng làm chứng cho ĐGM Anphongsô Nguyễn Hữu Long

Trước những luồng dư luận trái chiều đang lan rộng, cha Đaminh không chọn cách tranh luận hay bênh vực bằng lý lẽ, mà chọn cách “làm chứng” từ chính những kỷ niệm đời thường của một người học trò từng sống sát cạnh ngài.

Qua những câu chuyện về ly nước chanh giữa trưa hè hay lối sống tôn trọng phẩm giá con người, bài viết giúp chúng ta có một cái nhìn công tâm và đa chiều hơn về một vị mục tử chọn lối sống đơn sơ giữa những thách đố của thời đại.

Cụ thể Cha Phúc viết như sau:

ĐC. ALPHONSE NGUYỄN HỮU LONG
Trước những thông tin và những lời bàn tán đang lan rộng, tôi chọn lên tiếng.
Không để tranh luận.
Không để bênh vực.
👉 Nhưng để làm một việc rõ ràng:
làm chứng cho điều tôi đã chứng kiến và đã sống.

1. MỘT CON NGƯỜI TRONG ĐỜI SỐNG THƯỜNG NGÀY
Năm 2010, khi tôi bước vào Đại Chủng viện Huế, cha giáo Alphonse Nguyễn Hữu Long là cha chủ nhiệm lớp của tôi. Chúng tôi sống chung trên lầu 2 trong một dãy phòng: ngài ở phòng đầu, lớp chúng tôi ở các phòng tiếp theo, cuối dãy là khu sinh hoạt chung.
Điều tôi nhớ không phải là gì khác mà là cách ngài hiện diện:
👉 Gần gũi nhưng không xâm lấn
👉 Quan tâm nhưng không kiểm soát
Có một chi tiết rất nhỏ nhưng với tôi lại rất lớn.
Khi cần nhắc nhở — như lúc chúng tôi nói chuyện ồn ào hoặc không giữ giờ giấc — ngài không gọi tên, không quở trách.
Chỉ lặng lẽ xuất hiện ngoài hành lang, đi qua đi lại lần chuỗi là chúng tôi biết ngài nhắc nhở, vì chỉ khi nào cần nhắc nhở, ngài mới đi qua đi lại hành lang.
Trong suốt thời gian sống cùng dãy nhà, ngài chưa bao giờ bước vào phòng riêng của chủng sinh để nhắc nhở. Không phải vì xa cách, mà vì tôn trọng.
👉 Tôn trọng không gian riêng
👉 Tôn trọng tự do
👉 Và sâu xa hơn: tôn trọng phẩm giá con người

1. KHI QUYỀN BÍNH ĐI LIỀN VỚI SỰ PHỤC VỤ
Năm 2011, ngài được bổ nhiệm làm Giám đốc Đại Chủng viện. Chức vụ thay đổi, nhưng cách sống thì không.
Hè năm 2012, tôi trực Đại Chủng viện, vai đeo máy cắt cỏ, làm việc giữa cái nóng hè xứ Huế.
Ngài đi ngang, nhìn thấy tôi mồ hôi nhễ nhại. Một lúc sau, ngài quay lại — trên tay là ly nước chanh:
👉 “Thầy uống đi cho mát, đỡ mệt.”
Cha giám đốc tự pha nước chanh cho học trò!
Việc làm nhỏ nhưng đủ để nói lên một điều rất lớn:
👉 Có những người nắm quyền nhưng không sống bằng quyền
👉 Họ chọn sống bằng sự phục vụ

1. NHỮNG VA CHẠM VÀ GÓC NHÌN LỆCH LẠC
Đời sống chung không tránh khỏi va chạm.
Một thầy cùng địa phận, trên tôi hai lớp, trong giờ học giáo luật của ngài, thường xuyên chất vấn — đôi khi quá khích đến mức không còn dừng lại ở việc trao đổi, mà trở thành hơn thua.
Cũng chính thầy ấy, trong giờ lao động, khi cha giám đốc (là ngài) nhờ trồng một cây cảnh — một việc rất đơn giản — đã trả lời:
👉 “Cha giám đốc không có quyền nhờ, chỉ cha quản lý lao động mới có quyền.”
Ngài tôn trọng. Không áp đặt.
Câu chuyện nhỏ — nhưng nói lên điều lớn:
– cách mỗi người hiểu về quyền bính
– và cách mỗi người đón nhận người khác.
Sau khi học xong, thầy về địa phận giúp xứ nhiều năm nhưng không được giám mục gọi tiến chức, thầy quyết định rời ơn gọi.
Từ những va chạm cá nhân dẫn đến cách nhìn về người khác bị lệch lạc.
👉 Sự thật dễ bị pha trộn với cảm xúc
👉 Và dẫn tới những phản ứng công kích không còn đúng với bản chất sự việc

1. LỐI SỐNG ĐƠN SƠ VÀ NHỮNG THÁCH ĐỐ THỰC TẠI
Với tôi, Đức cha Alphonse Nguyễn Hữu Long là một con người: hiền lành, đơn sơ, gần gũi, không thích phô trương.
Điều tôi cảm nhận: ngài không mang tinh thần giáo sĩ trị và cũng không muốn nuôi dưỡng tinh thần đó.
Điều này không chỉ là suy nghĩ — mà thể hiện bằng những quyết định rất cụ thể.
Ngài đơn giản hóa, thậm chí bãi bỏ những hình thức mừng lễ bổn mạng Giám mục mang tính rình rang như trước đây.
Đây là một điểm rất đáng suy nghĩ. Vì thực tế: những dịp đó không chỉ là sinh hoạt thiêng liêng, mà còn gắn với thói quen, hình thức và nhiều yếu tố …khác.
Khi người đứng đầu chọn: không đòi hỏi, không cổ vũ hình thức, không đặt mình vào vị trí được tôn vinh — thì đó không chỉ là thay đổi nghi thức, mà là chạm đến một cách sống đã ăn sâu.
Và khi một cách sống bị chạm đến, thì phản ứng là điều không tránh khỏi.
Có người không đồng thuận.
Có người không thoải mái.
Có người không hài lòng.
Nhưng điều đó không nói lên con người của ngài, mà phản ánh một sự xung đột:
giữa một bên là lựa chọn sống đơn sơ,
và một bên là não trạng quen với hình thức và vị thế.

1. TRÁCH NHIỆM VỚI LƯƠNG TÂM VÀ SỰ THẬT
Trước những gì đang lan truyền, có nhiều cáo buộc, nhiều công kích, nhiều điều bị gán ghép.
Tôi không đi vào động cơ.
Nhưng với tôi: sự thật là sự thật.
Và đời sống cụ thể tôi đã chứng kiến cho thấy con người của ngài không giống như những gì đang bị xuyên tạc trên mạng xã hội.
Tôi không nói mình biết tất cả. Nhưng tôi có trách nhiệm với phần sự thật mình đã sống.
Vì thế, tôi khẳng định:
👉 Tôi không viết điều tôi nghe
👉 Mà tôi viết điều tôi đã chứng kiến và đã sống
👉 Và tôi chịu trách nhiệm về điều đó

LỜI KẾT
Tôi không bênh vực. Tôi không kết án.
Tôi chỉ làm chứng từ những gì tôi đã trực tiếp sống và chứng kiến.
Với tôi, Đức cha Nguyễn Hữu Long là một vị mục tử:
sống giản dị, tôn trọng con người, có trách nhiệm, biết yêu thương, và sống bác ái trong cách cư xử hằng ngày.
Đây không phải là một hình ảnh được dựng lên bằng lời nói,
mà là cảm nhận từ những gì tôi đã trực tiếp chứng kiến và đã sống.
Vì thế, khi nghe những điều trái ngược đang lan truyền, tôi không tranh luận — nhưng tôi không thể im lặng.
Người ta có thể nói nhiều điều —
nhưng đời sống của ngài, với tôi, cho thấy:
không giống như những gì người ta đang nói.
Nếu là người tử tế — và hơn thế nữa là một người có đức tin — trước khi đăng, trước khi chia sẻ, hãy tự hỏi:
👉 “Tôi đã gặp con người đó chưa?
👉 Tôi đã sống với họ chưa?
👉 Hay tôi chỉ biết qua những bài viết của những người chống đối và những ‘anh hùng bàn phím’ trên mạng xã hội?”
Tôi viết ra những điều này trong tinh thần trách nhiệm trước sự thật và lương tâm.
Burkina Faso, 04 tháng 05 năm 2026
Lm. Đaminh Vũ Trường Phúc
Gp. Diébougou – Burkina Faso
(Cựu chủng sinh Đại Chủng viện Xuân Bích Huế – Khóa X: 2010–2018)

1 Linh mục lên tiếng làm chứng cho ĐGM Anphongsô Nguyễn Hữu Long
1 Linh mục lên tiếng làm chứng cho ĐGM Anphongsô Nguyễn Hữu Long

Lời bình: Thoạt nhìn và đọc, chúng ta có thể nhận thấy văn phong được hỗ trợ bởi công cụ trí tuệ nhân tạo (AI), cụ thể là ChatGPT, giúp cho các ý tưởng được sắp xếp mạch lạc hơn.

Tuy nhiên, vượt lên trên lớp ngôn từ được trau chuốt đó, chúng ta thấy rõ ý của cha Phúc là muốn dùng sự thật để đối diện với những đồn đoán.

Những kỷ niệm về ly nước chanh, về cách nhắc nhở đầy tế nhị trên hành lang chủng viện là những chất liệu “thật” từ trải nghiệm sống, điều mà không máy móc nào có thể tự thêu dệt được.

✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h

Tin mới cập nhật