Đức cha Anphong giữa những ý kiến trái chiều

CGvST | 11/07/2026

Trước những ý kiến trái chiều xoay quanh Đức cha Anphong Nguyễn Hữu Long trong thời gian gần đây, một tài khoản Facebook có tên Thien Thach Dang đã chia sẻ bài viết nhìn lại hành trình mục vụ của ngài, từ những năm phục vụ tại Giáo phận Hưng Hóa đến khi được sai đến Giáo phận Vinh.

Đức cha Anphong – Xin hãy nhìn một vị mục tử bằng cả hành trình, đừng chỉ bằng một giai đoạn
Đức cha Anphong – Xin hãy nhìn một vị mục tử bằng cả hành trình, đừng chỉ bằng một giai đoạn

Bài viết không nhằm tranh luận hay bênh vực tuyệt đối, nhưng mời gọi độc giả nhìn vị mục tử này trong một bối cảnh rộng hơn: những hy sinh âm thầm, những giới hạn con người, những khác biệt mục vụ giữa các giáo phận, và nhất là tinh thần cảm thông, hiệp thông và cầu nguyện trong đời sống Giáo hội.

Dạo gần đây, tôi thấy có không ít ý kiến trái chiều về Đức cha Anphong. Có người yêu mến, kính trọng ngài; cũng có người chưa đồng tình với một số quyết định mục vụ của ngài khi phục vụ tại Giáo phận Vinh.

Tôi không viết những dòng này để tranh luận, càng không có ý thuyết phục ai phải thay đổi quan điểm. Tôi chỉ mong chúng ta thử dành ít phút để nhìn về hành trình của một vị mục tử bằng một cái nhìn trọn vẹn hơn.

Trước khi được Đức Thánh Cha bổ nhiệm làm Giám mục Giáo phận Vinh năm 2018, Đức cha Anphong đã phục vụ suốt 5 năm với cương vị Giám mục Phụ tá Giáo phận Hưng Hóa.

Ai từng đến Hưng Hóa mới hiểu hết những khó khăn nơi ấy.

Một giáo phận rộng mênh mông, trải dài trên nhiều tỉnh miền núi phía Bắc. Có những giáo điểm nằm giữa núi rừng, muốn đến phải vượt đèo, lội suối, băng qua những con đường đất mà mùa mưa xe cộ đành chịu dừng lại. Có những nơi phải đi bộ hàng cây số, thậm chí hàng chục cây số mới gặp được giáo dân.

Ở đó, việc giữ đạo đã là một sự hy sinh.

Việc loan báo Tin Mừng còn gian nan hơn gấp bội.

Nhiều linh mục phải coi sóc từ mười đến mười lăm giáo điểm, mỗi chuyến đi dài hàng trăm cây số. Có những cộng đoàn chỉ mong mỗi tháng được tham dự Thánh lễ một lần. Một ngôi nhà nguyện đơn sơ trị giá vài trăm triệu đồng cũng là niềm mơ ước của biết bao người.

Trong hoàn cảnh ấy, Đức cha Anphong đã chọn khẩu hiệu giám mục: “Mang vào mình mùi chiên.”

Đó không chỉ là một câu khẩu hiệu, mà là cách ngài sống.

Ngài đến với giáo dân nơi vùng sâu, vùng xa; quan tâm đến việc học hành của trẻ em dân tộc; cùng các linh mục tìm cách xây dựng những lưu xá để các em có cơ hội đến trường; đồng hành với những cộng đoàn nghèo còn thiếu thốn cả về đời sống vật chất lẫn đời sống đức tin.

Những hạt giống được gieo âm thầm năm ấy, hôm nay đã kết thành biết bao giáo điểm và cộng đoàn đức tin đang ngày một lớn lên.

Rồi năm 2018, ngài được sai đến Giáo phận Vinh.

Đó là một môi trường hoàn toàn khác.

Khác về truyền thống, khác về văn hóa, khác về điều kiện kinh tế và cũng khác về cách người giáo dân thể hiện lòng yêu mến Giáo hội.

Một vị mục tử đã quen phục vụ giữa những bản làng nghèo khó, nơi mỗi viên gạch đều phải chắt chiu, khi đến một giáo phận có điều kiện phát triển hơn, chắc chắn cần thời gian để hiểu và thích nghi.

Theo cảm nhận của tôi, chính khoảng thời gian chuyển tiếp ấy đã làm nảy sinh không ít hiểu lầm. Có những quyết định mục vụ khiến nhiều người băn khoăn. Có những điều ngài nhìn từ kinh nghiệm Hưng Hóa, trong khi thực tế Giáo phận Vinh lại có những nét rất riêng.

Nhưng điều đáng quý là, theo thời gian, tôi thấy ngài đã dần lắng nghe, dần thấu hiểu hơn đời sống của giáo dân Vinh và có những điều chỉnh mục vụ phù hợp hơn.

Một vị mục tử biết lắng nghe cũng là một vị mục tử biết lớn lên cùng đoàn chiên của mình.

Bản thân tôi đã có dịp đồng hành trong một chuyến thiện nguyện cùng các nhà hảo tâm đến một số giáo điểm thuộc Giáo phận Hưng Hóa. Những gì tận mắt chứng kiến khiến tôi hiểu rằng có những hy sinh không thể diễn tả hết bằng lời.

Có những đôi giày mòn vì đường núi.

Có những đêm ngủ giữa bản làng.

Có những chuyến đi không ai biết đến.

Và cũng có biết bao giọt mồ hôi âm thầm chỉ để giữ lửa đức tin cho những cộng đoàn nhỏ bé.

Có lẽ vì thế mà hôm nay, khi nghe những lời phê bình dành cho Đức cha Anphong, tôi không vội phản bác, cũng không vội đồng tình.

Tôi chỉ tự hỏi:

Nếu chúng ta đặt mình vào vị trí của một người đã dành nhiều năm để đi giữa núi rừng, sống với người nghèo, rồi bất ngờ được trao trách nhiệm dẫn dắt một giáo phận hoàn toàn khác, liệu chúng ta có thể ngay lập tức làm mọi việc thật hoàn hảo hay không?

Không ai là hoàn hảo.

Các giám mục cũng vậy.

Các ngài vẫn là những con người với những giới hạn riêng, vẫn cần thời gian để học hỏi, thích nghi và hoàn thiện sứ vụ mà Thiên Chúa trao phó.

Có thể chúng ta chưa đồng ý với một số quyết định của ngài.

Điều đó hoàn toàn bình thường.

Nhưng xin đừng vì một vài điều chưa hài lòng mà phủ nhận cả một hành trình hy sinh âm thầm phía sau.

Người Công giáo có quyền góp ý với các vị chủ chăn bằng sự chân thành và tinh thần hiệp thông.

Nhưng trước khi lên tiếng phán xét, có lẽ chúng ta cũng nên dành cho các ngài một điều mà Tin Mừng luôn mời gọi: sự cảm thông, lòng bác ái và lời cầu nguyện.

Bởi cuối cùng, điều Giáo hội cần không phải là những cuộc tranh thắng thua, mà là sự hiệp nhất trong chân lý và tình yêu.

Xin Chúa tiếp tục ban cho Đức cha Anphong sức khỏe, sự khôn ngoan và lòng can đảm để chu toàn sứ mạng của một người mục tử.

Và cũng xin Chúa dạy mỗi chúng ta biết nhìn nhau bằng đôi mắt của lòng thương xót, để khi nói về bất cứ ai, nhất là những người đang gánh vác trách nhiệm trong Giáo hội, chúng ta luôn biết đặt tình yêu lên trước mọi phán xét.

Đức cha Anphong giữa những ý kiến trái chiều
Đức cha Anphong giữa những ý kiến trái chiều

✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h

Tin mới cập nhật