Việc Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long và cha Anton Đặng Hữu Nam, giáo phận Vinh, sự việc xẩy ra khá lâu rồi, nhưng vẫn chưa giải quyết được.

Cha Nam nói Đức Cha Long cắt phần ăn của cha và không cho cha đi cấp cứu. Nhưng Đức Cha Long nói là không cắt phần ăn của cha Nam và cũng không cản ngăn việc cha Nam đi cấp cứu.
Bây giờ tin Đức Cha Long hay tin cha Nam? Có thể nói người thân Đức Cha Long thì tin Đức Cha Long, còn người thân cha Nam thì tin cha Nam.
Khi người con có tội, có những người bố, phạt không cho con ăn cơm. Tất cả các cơm thừa, ăn xong, đổ đi hết, mì tôm, kẹo bánh nói chung thứ gì ăn được là cất hết.
Người bố làm như vậy là để dạy con, nếu con nhận ra tội, biết xin lỗi bố mẹ, thì chắc chắn bố mẹ nào lại không tha cho con. Và giả như Đức Cha Long cắt cơm cha Nam, thì mục đích để cha Nam nhận ra tội, biết xin lỗi Đức Cha để được tha thứ.
Hay có những người bố, khi con cái có tội và sau đó nó mắc bệnh gì đó, có thể người bố đó không chữa trị cho con, mục đích để đứa con đó biết nhận ra tội, biết xin lỗi bố mẹ, thì sau đó mới chữa trị cho nó.
Trong khi cha Nam là một linh mục bị treo chén, vì cha chưa nhận ra tội, cũng có thể lần nào đó cha Nam xin đi chữa trị mà Đức Cha chưa cho, có thể làm vậy để cha Nam biết nhận ra tội, thì sau đó Đức Cha mới cho cha Nam đi chữa trị.
Nếu cha Nam đến nhà ăn, rồi có người nói: “Đức Cha cắt cơm cha rồi.”
Cha ra về, vì nếu đây là cắt cơm thật.
Sau đó cha phải gặp người nói đó và hỏi: “Đức Cha Long cắt phần ăn của tôi khi nào?”
Nếu người đó nói: “Con nghe nói thì con nói lại với cha thôi.”
Cha Nam hỏi tiếp: “Ai nói?”
Nếu người đó không trả lời được, thì chính người này bày đặt cho Đức Cha.
Hay người đó trả lời: “Đức Cha nói.”
Nếu vậy cha Nam có nên lên gặp Đức Cha Long không?
Nếu cha Nam lên hỏi Đức Cha là người nọ người kia nói là Đức Cha đã cắt phần ăn của con rồi có phải không?
Nếu Đức Cha hỏi lại cha Nam: “Cho tôi xem văn bản là tôi đã cắt phần ăn của cha.”
Lúc đó cha Nam sẽ trả lời thế nào? Chắc chắn Đức Cha Long rất lo khi phạt cha Nam và giữ cha ở Toà Giám mục.
Nếu như cha Nam chết một cách bất đắc kỳ tử, có khi Toà Thánh sẽ về kiểm tra, chính quyền về kiểm tra. Vì cha Nam đang là một tù nhân.
Các tù nhân trong trại giam chết một cách bất đắc kỳ tử, có những tử thi còn phải mổ xẻ để kiểm tra xem cái chết vì lý do gì.
Đức Cha Long lo như vậy, cho nên tất cả những việc quan trọng đối với cha Nam, chắc chắn Đức Cha sẽ ban hành bằng văn bản, chứ không thể nói bằng miệng được.
Vì nếu nói bằng miệng và có những sự việc quan trong xẩy ra mà Đức Cha Long không có văn bản để chứng mình, thì việc làm của Đức Cha trở nên sai lầm lớn.
Và chính cha Nam có những lần đã yêu cầu Đức Cha Long là phải ban hành bằng văn bản thì mới được, còn không nói bằng miệng.
Vậy nếu Đức Cha Long cắt phần ăn của cha Nam thì cắt vào ngày tháng nào, có có văn bản không?
Nếu không có văn bản để chứng mình, thậm chí lúc này có những sự việc phải chứng minh bằng video, bằng hình ảnh.
Còn nếu không có văn bản, không có bằng chứng, trước pháp luật, người đó phạm tội vu khống.
Công an giao thông bắt người vi phạm, nhưng khi người ta kiện lại công an. Nếu công an không có video để chứng minh sai phạm đó, hay video không đúng ngày đúng giờ, thì công an sẽ bị phạt.
Còn nếu Đức Cha Long cắt phần ăn của cha Nam không dùng văn bản, chỉ nói miệng thôi thì cha Nam phải chứng minh được là Đức Cha Long đã nói là cắt phần ăn của cha Nam ở đâu, vào khoảng mấy giờ, ngày tháng nào, lúc đó có ai không, xung quanh Toà Giám mục, thời điểm đó đang có những sự việc gì?
Người khoẻ mà tự nhiên đau ốm thì ai ai cũng lo, còn người rày ốm, mai đau thì ai ai cũng cho đó là bình thường. Một người khoẻ, tự nhiên bị bệnh và nói đến việc đi viện thì có lẽ ai ai cũng lo lòng đưa đi ngay.
Còn người bệnh suốt đời, đau lâu ốm dài nói đến đi viện thì có khi trì hoãn là chuyện bình thường.
Cha Nam là người bệnh có thể nói là ốm liên tục, theo ta suy đoán, có thể lần nào đó cha Nam xin Đức Cha đi viện mà Đức Cha không cho cũng nên, vì bệnh kinh niên không đi nay thì mai đi cũng được.
Và hơn nữa trong khi cha Nam đang bị phạt, có khi Đức Cha nghĩ là cha Nam giả vờ xin đi viện để có cớ đi ra ngoài, cho nên có thể Đức Cha không cho đi cũng nên.
Những lý luận trên chỉ là suy đoán. Nhưng khi đi vào sự việc, trước mặt Giáo Hội cũng như trước mặt pháp luật là phải có bằng chứng củ thể.
Nếu Đức Cha Long không cho cha Nam đi cấp cứu, thì cha Nam phải chứng minh được bằng văn bản củ thể: “Đây là giấy của Đức Cha không cho tôi đi viện. Đây là giấy của Đức Cha cắt phần ăn của tôi.”
Nếu không có văn bản thì cha Nam phải chứng minh được Đức Cha Long không cho cha Nam đi cấp cứu, thì lúc đó có những ai, khoảng mấy giờ, tại căn phòng nào, ngày tháng nào?
Hay Đức Cha yêu cầu cha nào đến nói với cha Nam là không cho cha đi viện? Nếu cha không thể tìm ra được một vài bằng chứng, thì theo pháp luật, cha chỉ là vu khống cho Đức Cha.
Một sự việc nhỏ xẩy ra, có lúc ta còn nhớ nó xẩy ra vào lúc mấy giờ, ngày tháng nào, ở đâu, với ai.
Đàng này hai sự việc liên quan đến chết người mà cha Nam không có nổi một bằng chứng củ thể để chứng mình hay sao? Nói như vậy cũng không có nghĩa là Đức Cha Long không có sai sót gì.
Sự việc của Đức Cha Long với cha Jb Hồ Hữu Hoà, cha Giê-ra-đô Nguyễn Nam Việt, nếu sự thật đúng như cha Việt đã trình bày, thì chỉ cần Đức Cha Long khiêm nhường nhận lỗi một chút, 100% mọi sự sẽ trở nên tốt đẹp.
Sai lỗi thì ai cũng sai lỗi, các Giáo Hoàng, Hông Y, Gám Mục đều sai lỗi cả. Phê-rô được làm Giáo Hoàng tiên khởi, nhờ ông biết nhận tội.
Phaolo đứng sau Phê-rô, được gọi là rường cột của Hội Thánh, cũng chỉ nhờ ông biết nhận tội.
Thánh Augstino được làm một trong bốn vị tiến sỹ lớn nhất của Hội Thánh, cũng chỉ nhờ ông biết nhận tội.
Và tất cả mọi vị thánh, những người thành công trong Giáo Hội, tất cả đều biết nhận ra tội của mình.
Khi nhận tội thì tất cả những người thuộc về Chúa đều vui mừng, còn phe đối lập cũng chỉ phê phán một hai hôm thôi.
Khi nhận tội thì xem như đã đầu hàng, đầu hàng thì đối phương không bao giờ đánh nữa.
Còn chưa đầu hàng thì đánh mãi, kể cả chết rồi vẫn tiếp tục đánh vào mồ và người thân.
Căn cứ trên bức thư của cha Giê-ra-đô Nguyễn Năm Việt gửi cho đại diện Toà Thánh, căn cứ trên Jb Hỗ Hữu Hoà là được Đức Cha Phaolo Nguyễn Thái Hợp gửi đi học, căn cứ trên sự quen biết thân thiết giữa Đức Cha Long với Jb Hỗ Hữu Hoà đã lâu, cho nên bức thư của cha Việt có thể đúng hoàn toàn.
Nếu Đức Cha Long không chấp nhận sai sót, thì sự thành công của Đức Cha sẽ đi vào quên lãng, không ai còn nhớ đến, và rồi khi đã không thích thì tốt cũng cho thành xấu.
Nếu Đức Cha Long không chấp nhận sai sót thì kể cả Toà Thánh về cũng không giải quyết được gì và nếu Đức Cha Long chết thì câu chuyện vẫn muôn đời tồn tại trong tụi nhục.
Thành công của Đức Cha Long ở giáo phận Hưng Hoá là điều ít Đức Cha làm được, cũng như thành công của Đức Cha Long tại giáo phận Vinh.
Có thể nói chưa một Đức Cha giáo phận Vinh nào thấy được nhiều lỗi lầm của các linh mục như Đức Cha Long.
Sai lỗi là người, cũng như không khi nào hết được tham nhũng, nhưng cũng không phải ai ai đều bắt được tham nhũng.
Muốn tốt phải biết sửa lỗi, muốn sửa lỗi phải thấy được tội của mình.
Người đời thường nói: “Sai lỗi là người, sửa lỗi là thánh.” Thánh và người chỉ hơn nhau biết nhận ra lỗi của mình. Thánh và quỷ cũng chỉ khác nhau chút là không biết sửa lỗi.
Có thể nói hầu như không mấy ai thấy được tội của mình hay thấy sơ qua thế thôi. Cũng vậy tội của các linh mục Vinh hầu như không mấy Đức Cha thấy được, nhưng Đức Cha Long thấy rất rỏ.
Thấy được lỗi thì sửa được. Có những cái đại tu lại còn tốt hơn cả cái mới. Vì có những cái người sản xuất kém, nhưng người đại tu giỏi hơn người sản xuất.
Toà Thánh và HĐGM Việt Nam biết rỏ công trạng của Đức Cha Anphong Nguyễn Hữu Long, ngay thời gian đầu về giáo phận Vinh, chính Đức Hồng Y Tagle, Bộ trượng, Bộ Loan báo Tin Mừng, có lần đã gặp riêng Đức Cha Long, chúc mừng sự thành công của Đức Cha tại giáo phận Vinh.
Công việc bác ái ở giáo phận Vinh lâu nay hầu như không có hay có không đáng kể. Đức Cha Long về lập lên ban phục vụ bệnh nhân, quan tâm một cách đặc biệt đến các bệnh nhân chạy thận và ung thư.
Qua đây một số lâu nay nghe nói “Công giáo là phản động” thì nay họ sẽ hiểu đúng về Công giáo ít nhiều. Trong công việc bác ái, có người họ đã nhận ra Chúa và xin theo đạo. Đức Cha Long cũng đã từng đến với những người dân Lương mà Đức Cha có thể đến được.
Ngày lễ truyền giáo cha Jb Hoàng Xuân Lập, giáo phận Vinh chia sẽ: “Công việc của Giáo Hội là Phụng vụ, truyền giáo, và làm việc bác ái. Ba việc đi cùng nhưng công việc truyền giáo và bác ai thì ít quan tâm.”
Ta thấy công việc truyền giáo và làm việc bác ái thì hầu như không mấy giáo phận làm hay làm rất ít.
Chúa giao cho mọi người ba việc, nhưng chỉ làm được một phần ba, một phần ba đó có khi làm không thành.
Bây giờ hỏi tại sao hầu hết không ai chịu đi truyền giáo? Xét trên thực tế, vì các Đức Cha và các cha không chịu đi truyền giáo hay đi rất ít. Đầu tàu mà không chịu chạy thì các toa nằm một nơi thôi.
Nếu nói các Đức Cha bận không có thời gian đi truyền giáo. Vậy các Đức Cha bận làm gì bằng Chúa Giê-su và các Tông Đồ được?
Có những Đức Cha còn thời gian để nghiện xem đá bóng mà. Nếu các Đức Cha không đi truyền giáo, thì chỉ cần các ngài thúc dục các cha xứ thôi.
Các cha xứ cũng chưa cần phải đi truyền giáo, chỉ cần đi tái truyền giáo cho con chiên mình ở gần cũng như ở xa là được, xứ nào mà lại không có người bỏ Chúa.
Tái truyền giáo dễ gấp trăm lần so với truyền giáo mà các cha không làm, thì làm sao các cha lại đi truyền giáo được? Các cha đã không đi truyền giáo, tái truyền giáo, trong khi đó có những cha còn làm cho người ta bỏ Chúa nữa.
Những điều Chúa dạy thì không chịu làm nhưng có những điều Chúa không dạy thì lại làm.
Ngày Phụ nữ bây giờ nhiều nơi đưa vào nhà thờ lắm, điều đó Chúa và Giáo Hội không dạy.
Nếu đưa ngày Phụ nữ vào nhà thờ thì đưa ngày thành lập Đảng vào nhà thờ còn có ý nghĩa hơn.
Ngày thành lập Đảng người ta không tổ chức ăn uống, không nhảy nhỏt, không đi hát, không đưa nhau đi nhà nghỉ.
Ngày Phụ nữ đưa nhau đi nhà nghỉ là chuyện bình thường, sau những ngày Phụ nữ có những em gái phải có bầu, có những người phải phá thai.
Có nhà nghỉ đã nói ngày đó phải “cháy phòng”.
Tất cả mọi người đều biết làm lễ trong nhà thờ là nơi thánh thì đúng hơn làm lễ ở ngoài nhà thờ không phải nơi thánh.
Nhưng ngày nay rất nhiều cha làm lễ ngoài nhà thờ.
Chúa và Giáo Hội không bao giờ dạy bỏ nơi thánh để làm lễ nơi không thánh.
Đáng lẽ các Đức Cha phải biết những điều mà các cha xứ làm như vậy chớ?
Rồi các giáo xứ đáng lẽ phải sớm lễ, tối đi thờ hay là làm ngày hai lễ, nhưng ít xứ làm được như vậy.
Có những xứ không có lễ sáng, hay có nhưng rất ít, xem như buổi sáng cha con ngủ ngon.
Cha cứ làm tròn bổn phận, Chúa sẽ chúc lành cho cha.
Buổi sáng cha cứ làm lễ, đầu tiên ít người, sau dần sẽ nhiều. Buổi tối cha làm lễ nữa thì càng tốt, không thì đánh chuông đi nhà thờ, nhưng cha phải đi thờ, còn không không có ai đi mô.
Cha Phê-rô Nguyễn Đức Kiên, giáo phận Vinh, những buổi đọc kinh nhà thờ, cha luôn có mặt.
Giáo xứ Yên Đại, giáo phận Vinh, một buổi sáng mà không có lễ, thì người chạy khắp nơi để tìm thánh lễ, vì Yên Đại có rất nhiều cha dòng.
Các xứ khác cũng vậy thôi, buổi sáng không có lễ thì cũng có những người khao khát đến với Chúa.
Còn rất nhiều điều Chúa và Giáo Hội không dạy nhưng nhiều cha vẫn làm.
Quay lại vấn Đức Cha Long và cha Nam.
Là một người cha, bao giờ cũng muốn tha lỗi cho con cái khi con cái sai lỗi, ngày đêm trông chờ con cái biết nhận ra tội, biết xin lỗi để người cha tha thứ.
Cha Nam chỉ cần cha nhận lỗi, xin lỗi Đức Cha Long thì mọi sự sẽ trở nên tốt đẹp.
Lời Chúa cho hay: “Hạnh phúc thay kẻ lỗi lầm mà được tha thứ, người có tội mà được khoan dung!” (Rm 4.7)
Chỉ cần một lời xin lỗi chân thành của cha Nam, cha sẽ đem niềm vui, bình an trước hết là cho cha, sau đến mọi người trong dòng tộc của cha, cha sẽ đem niềm vui đến cho toàn thể giáo phận và toàn thể Giáo Hội
Việt Nam, cũng như Toà Thánh. Chỉ cần hai từ xin lỗi, cha sẽ lấy lại được tất cả những gì đã mất, vì cha được rất nhiều người yêu mến, ngay cả người Lương có những người vẫn yêu mến cha.
Nhưng nếu thiếu hai từ xin lỗi, thì hầu như cha đã và đang mất tất cả.
—- Bài viết của tác giả Duaghter My – Gioan Lê Sỹ Phúc, Giáo Xứ Yên Hòa, Giáo Hạt Vàng Mai, Giáo Phận Vinh chia sẻ.
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
👉 Tham Gia Thảo Luận: TẠI ĐÂY
