Kính thưa cộng đoàn, Mới đây, Facebooker Peter C. Tran (thường được biết đến với biệt danh Mười Lúa) – người từng có thời gian tu học tại Đại Chủng viện Thánh Quý – đã chia sẻ một bài viết rất thẳng thắn và đáng suy ngẫm về câu chuyện của Cha Antôn Đặng Hữu Nam.

LM ĐẶNG HỮU NAM
NGUỴ BIỆN và ĐẤU TỐ
#nguybienvadauto, #chanamnguybien
Khai bút đầu năm bằng bài nầy thiệt không thoải mái chút nào. Nhưng chuyện phải viết, khi cần viết, thì tui nhứt định viết.
Mười Lúa đã viết một bài về nguỵ biện lâu rồi. Hôm nay nhân nghĩ về chuyện cha Đặng Hữu Nam, một lần nữa, Mười Lúa muốn dùng lại một phần của bài nầy, để người đọc coi cha Nam dùng nó có nhuần nhuyễn không nghen. Ai chưa đọc bài cũ, thì click vào hashtag này đọc chơi: #chuyentaolao86, #nguybien
Bài nầy tui sẽ đề cập đến 2 chuyện. Thứ nhứt là nguỵ biện. Thứ hai là phong trào đấu tố len lỏi vào Giáo Hội.
I. NGUỴ BIỆN
Nguỵ biện có rất nhiều loại, nhưng có hai loại thông dụng, được xài nhiều nhứt, đó là nguỵ biện bằng cách CÔNG KÍCH CÁ NHÂN (Ad hominem), và nguỵ biện CÁ TRÍCH ĐỎ (Red herrings). Hôm nay tui chỉ muốn trích lại bài cũ về hai loại nguỵ biện này thôi:
Trích:
1. Nguỵ biện bằng cách CÔNG KÍCH CÁ NHÂN (Ad hominem)
Đây là loại nguỵ biện thông dụng nhứt, một loại “nguỵ biện nhập môn” nhưng công lực của nó vô cùng thâm hậu và tác hại khó ai lường nổi! Người nguỵ biện thay vì tranh biện trực tiếp vào vấn đề đang tranh cãi, họ đâm ngang hông đối phương bằng cách tấn công vào nhược điểm hay lỗi lầm của đối phương. Nói cách khác là chửi để chạy.
Người ta xài loại nguỵ biện tấn công cá nhân này nhiều lắm. Chính bản thân tui cũng đã biết xài nó từ hồi còn cởi truồng tắm sông lận. Khi cãi không lại một tên nhóc trong xóm, tui vảnh mỏ lên phán một câu xanh dờn rồi rút lui êm: “Ê! Tao không thèm cãi với cái thằng miệng thúi quắc như mày nữa!”.
Chuyện miệng thúi là có thiệt, vì trong quê thời đó con nít chỉ súc miệng qua loa chớ có kem bàn chải gì! Nhưng chuyện miệng thúi nó hoàn toàn không dính líu gì đến đề tài mà hai thằng đang rống cổ lên cãi. Chẳng qua tui muốn tấn công nó vào một nhược điểm có thật của nó, để có cớ rút lui an toàn mà không mất mặt thôi! Con nít đã biết nguỵ biện, và còn nguỵ biện dài dài cho tới lúc nằm ngay đơ cán cuốc!
Tui cho một thí dụ cụ thể về chuyện nguỵ biện của người lớn. Người lớn ở khắp năm châu cũng xài loại nguỵ biện nầy dữ lắm, chớ không riêng gì xứ Chiều Nay đâu. Chuyện nóng hôi hổi trên mạng gần đây nè:
Cha Martino Nguyễn Bá Thông, Nguyen Martino (nick FB), là người rất “nhiều chuyện”! Chữ nhiều chuyện hiểu nghĩa thông thường, không bỏ trong ngoặc kép, là người hay xía vô bất cứ chuyện gì của thiên hạ. Nhốt nó vô ngoặc kép, cha Thông “nhiều chuyện”, thì hàm ý của người viết là cha Thông biết rất nhiều chuyện. Người ta ghét ngài, thì họ đa phần hiểu theo nghĩa thứ nhứt. Tui hiểu theo nghĩa thứ nhì, bởi vì tui biết ngài biết rất nhiều chuyện từ Mỹ sang VN, nhứt là những chuyện “thâm cung bí sử” bên bển.
Đừng có ai chưa biết ất giáp gì đã nhảy vô xỉa xói, nói tui phe cha Thông, tui sẽ gắn cho cái bảng “nguỵ biện nhập môn” lên trán liền đó!
Khi cha Thông đưa những chuyện sai trái trong Phụng Vụ, thí dụ như việc chưng những thứ không đúng trên Cung Thánh, mặc lễ phục sai qui định như áo dài khăn đóng, cho múa hát, múa lân trên cung thánh, làm hang đá sai tinh thần Phụng Vụ,…. thì có nhiều người chõ mỏ vô phán một câu xanh dờn, đại loại: “Cái ông cha “tình dục rất sướng” bị Hội Đồng Giám Mục VN cấm giảng ở VN nên hận, rồi quậy phá GHVN tối ngày!”
Cha Thông khi đưa ra vấn đề sai trái, ngài có hình ảnh, có nhân chứng, và dựa vào giáo luật ở điều khoản a,b,c,d,… Người có trình độ, biết lý lẽ, biết giáo luật, sẽ vào phản biện cha Thông rằng thì là chuyện ngài nói trật chỗ này, sai chỗ mục e,f,g,h,…
Người không có trình độ để tranh biện, chẳng biết thế nào trúng, thế nào là sai, bèn tấn công ngài bằng cái lý cớ chẳng ăn nhập một chút xíu nào với vấn đề ngài đưa ra.
Cha Thông bị cấm ở gp Sài gòn, hay cha Thông ăn nói kiểu gì, hay mặt ngài đẹp trai hay xấu trai, nhìn ngài thấy thương, nhìn cái phát ghét,… kệ ổng! Nó hoàn toàn không dính dáng gì đến vấn đề sai Phụng Vụ, xúc phạm Cung Thánh mà ngài đưa lên. Ngài đưa lên chuyện có thật và nó sai Phụng Vụ. Không phản biện được, thì cứ im lặng và sửa đổi. Đó mới là chuyện phải làm của người có trình độ hiểu biết.
………..
Chuyện tôi viết cũng vậy. Tui viết sai ở mục abcdđ gì thì vào phản biện một cách lịch thiệp, văn minh, đầy tính xây dựng, tui sẽ quì xuống đốt ba cây nhang và lạy người phản biện để tạ ơn. Vô nhà tui mà phán cái kiểu: “Tên Mười Lúa là thằng già ‘tu xuất’, nhìn mặt giống thằng ăn trộm trâu, toàn nói tầm xàm, hay lên mặt dạy đời,… đừng có nghe hắn!”, nhưng không có một lý lẽ nào phản biện được tui, thì xin lỗi, tui lấy chổi chà quét ra khỏi ngạch cửa nhà Mười Lúa tức thì, chớ đương có thèm mất thời gian đi trả lời loại người này!
Tui “tu xuất” kệ cha tui, đâu có mắc mớ gì tới mấy người! Tui cảm thấy tu đủ rồi, tui nghỉ tu, coi như “tu xong”, đâu có ảnh hưởng gì tới phần rỗi linh hồn của ai đâu! Mặt tui giống thằng ăn trộm trâu, kệ mẹ tui, vì mẹ tui sinh tui ra như vậy. Nếu tui viết tầm bậy, chứng minh nó tầm bậy chỗ nào, thì mới là cao nhân cho tui tâm phục khẩu phục!
Nguỵ biện bằng cách tấn công cá nhân là loại nguỵ biện của trẻ trâu, là cái chiêu tui dùng để chê cái thằng miệng thúi ngày xưa! Xưa và dở ẹc!
2. Nguỵ biện CÁ TRÍCH ĐỎ (red herrings)
Nguỵ biện cá trích đỏ là lập luận có vẻ liên quan đến vấn đề đang tranh luận, nhưng kỳ thực, nó chỉ là một cách phân tâm đối phương ra khỏi điểm tranh luận.
Red Herrings thường dùng một sự thật nào đó để hướng người đang tranh luận ra khỏi mục tiêu tranh luận, và sau đó, người ta bắt đầu tranh luận về mục tiêu mới này.
Thí dụ, người ta đang bàn tán ì xèo chuyện phong chức LM Hoà là không hợp lệ, là có bàn tay VC nhúng vào,…. thì có người nhảy vào nói rằng mấy ông trọc bên đạo Phật toàn là Thiếu Tá, Đại Tá, mấy chục tuổi đảng, toàn là V+ không!
Vậy là diễn đàn quay sang “bàn” chuyện mấy ông sư quốc doanh mà quên chuyện scandal về LM Hoà!
Vài thí dụ về nguỵ biện Red Herrings:
Người ta đang tranh luận chuyện ăn chay, không sát sanh, là hành động đạo đức, thì một người nhảy vào phát biểu một câu:
– Hitler ăn chay. Hắn ta là kẻ vô đạo đức, cho nên kẻ ăn chay là phi đạo đức!
Vậy là cả diễn đàn quên đề tài ăn chay, mà quay sang tranh cãi chuyện Hitler là kẻ cùng hung cực ác của thế kỷ!
………..
Nguỵ biện cá trích đỏ còn được dùng để chạy tội, hướng người kết tội mình sang một mục tiêu khác để thoát thân. Một thí dụ có thể thốn đít nhiều người, nhưng Mười Lúa thích viết những chuyện ai cũng nghe, cũng thấy ngoài đời:
Tên “trùm cuối” nào đó bị phanh phui vụ Việt Á. Thay vì nhận tội, hắn ta phát biểu rằng: “Ê! Kẻ đốt lò tôn coi chừng nó mới là sư tổ hối lộ nghen!”
Vậy là người ta hè nhau vặn đồng hồ quay ngược thời gian, bàn tán chuyện cái tượng vàng ròng to bằng người thật, mà Trịnh Xuân Thanh và Hiếu gió tung ra năm xưa (tin thiệt hay giả phải hỏi kẻ tung tin). Dư luận quên hắn, quay qua bàn tán chuyện cái tượng vàng, rồi Trịnh Xuân Thanh, và Hiếu gió, mà quên mất họ đang tranh luận chuyện “trùm cuối”! Mà cho dù có nhớ, tội của hắn dường như nhẹ hẳn đi!
Ngưng trích.
Hai loại nguỵ biện này rất dễ xài, cho nên được xài nhiều nhứt. Từ bọn con nít hỉ mũi chưa sạch, chưa biết tự chùi đít, cho đến những cụ đầu râu tóc bạc; từ người “dân ngu khu đen” cho tới các “tinh hoa”; từ kẻ xấu cho tới người tốt; từ người phàm cho tới các vị tu hành, họ đều xài thường xuyên, xài một cách tự nhiên, xài thành thạo.
Để tui viết chuyện nguỵ biện của Cha Đặng Hữu Nam.
Ai theo dõi chuyện bị huyền chức (treo chén) của LM Đặng Hữu Nam, sẽ thấy cha Nam dùng xuyên suốt hai “chiêu” nguỵ biện này.
Người ta gần như hoàn toàn không nghe cha Nam nói gì về lý do bị treo chén, hay nếu có cũng lớt phớt, nên gần như không ai biết tội của cha Nam. Nhưng người ta thấy rõ cha Nam tấn công, bêu xấu ĐC Long hàng ngày, trực tiếp hay nói xa nói gần, nói xiên nói xỏ, năm này sang năm nọ, nghĩa là tấn công cá nhân ĐC Long liên tục, và người đọc chỉ biết ĐC Long là người xấu, rất xấu, còn tội của Cha Nam thì lu mờ đến mức không hiện hữu! Ở đây tui chỉ phân tích kiểu nguỵ biện, chớ không hề kết luận ĐC Long xấu hay tốt, có tội hay không có tội.
Cha Nam đã dùng loại nguỵ biện công kích cá nhân một cách điêu luyện và thành công vượt bực, khi dư luận coi cha Nam là vô tội, là một nạn nhân đáng thương, còn ĐC Long là qủi dữ!
Mới đây thôi, cha Nam cũng chơi “chiêu” này với Mười Lúa sau khi ngài đọc bài của Mười Lúa viết về ngài. Không phải chỉ “chơi” một mình cái tên “tu xong” Mười Lúa, mà ngài còn nhân cơ hội đó gom luôn các LM khác (tu chưa xong) để tấn công cho tiện. Ngài viết:
“Đã là ếch thì muôn thưở là ếch. Chúng tuyên bố biết tuốt mọi thứ trên đời và lấy mình làm chuẩn mực! Cái gì khó tin chúng coi là giả! Cái gì không hiểu chúng khẳng định hông có! Dẫu có Đông học hay Tây học, dẫu tu xong hay đang tu… mà mang não trạng ếch thì chỉ có thể à uôm!”
Sau khi đọc một bài dài (#chuyenchadanghuunam), Mười Lúa dùng lý lẽ đời thường và Giáo Luật phân tích, chỉ ra sự gian trá, lỗi lời Tuyên khấn về Đức Vâng Lời khi được truyền chức, về tính ngông cuồng kiêu ngạo, về cách hành xử như dân anh chị giang hồ,…. thì không thấy ngài phản biện một mục nào Mười Lúa viết. Ngài chỉ “chửi” câu bóng gió xa gần, tấn công, mạt sát Mười Lúa và các Lm ủng hộ lập luận của người viết là loài ếch! Dĩ nhiên những kẻ xưa nay ngậm ống đu đủ và xách can xăng, nhảy vào mạt sát người viết, chớ có thấy ai đưa ra được một phản biện nào đâu!
Đó là nguỵ biện loại 1, một loại nguỵ biện nhập môn mà tất cả những kẻ dùng nó đều là những kẻ không có “trình độ lý luận”, chỉ biết chửi rồi chạy!
Mười Lúa đã đọc post nầy hơn 2 tuần mà không thèm “chửi” lại cha Nam. Muốn “chửi” ngài, nó dễ hơn ăn cháo nguội, vì kẻ phàm phu tục tử, “tu xong”, làm sao trình độ “chửi lộn” có thể thua cho một người còn đang tu hành! Khỏi cần suy nghĩ lựa lời, Mười Lúa ngay lập tức có thể “trả miếng” bằng một câu chua hơn giấm, đắng hơn mật:
“Có một con nhái được một đám người gian manh dùng ống đu đủ liên tục thổi, cái tưởng mình là con ễnh ương, nên cả ngày huyênh hoang một điệu oan hồn uổng tử, đinh tai nhức óc thiên hạ. Thấy không ai lên tiếng phàn nàn, lại tưởng mình có cái phổi của con bò, nên càng lúc càng rống như con bê thịt đang bị đâm họng!”
Chửi lộn không phải tranh biện và ML không chọn cách hành xử đó. Nó là hình thức thấp nhứt của kẻ thiếu giáo dục, không có trình độ, và nó dĩ nhiên luôn hạ phẩm giá của con người.
Cái chiêu thứ hai của cha Nam là nguỵ biện cá trích đỏ. Ai theo dõi FB của cha Nam cũng sẽ thấy: Lâu lâu cha post lại bài giảng chửi nát tan CS; lâu lâu cha share lại một bài người nầy người kia viết về việc cha xuống đường chống Formasa. Người đọc dĩ nhiên cũng quên tội tình của cha Nam, mà quay sang chửi CS, chửi Formasa tơi bời hoa lá! Một lần nữa, tui hoàn toàn không binh CS hay binh Formasa, chỉ thuần tuý phân tích cái lối nguỵ biện cá trích đỏ để hướng dư luận sang một hướng khác mà thôi.
Như tui đã phân tích ở bài trước, cha Nam không hề vô tội, và không có chuyện “khi không” cái ĐC Long treo chén ngài.
Luật lệ của Giáo Hội Công Giáo có quy định rõ ràng về những yếu tố cấu thành tội, và những yếu tố để được tha tội.
Một tội được cấu thành, phải hội đủ 3 yếu tố: Thứ nhứt, là phạm vào điều cấm. Thứ hai, biết rõ, ý thức được nó là điều cấm. Thứ ba, biết là điều cấm mà vẫn làm. Tội thành.
Thí dụ, phá thai. Thứ nhứt là phạm tội giết người theo Điều Răn thứ Năm trong Mười Điều Răn. Thứ hai, mình biết rõ ràng, ý thức được đó là Giới Răn thứ Năm của Chúa truyền. Thứ ba, vẫn đi phá thai. Tội thành 100%.
Thí dụ khác. Quy định của Giáo Luật về Phụng Vụ, về việc rao giảng của Giáo sĩ: Trên Toà giảng, chỉ giảng chủ yếu Lời Chúa trong bài Tin Mừng và những Bài Đọc của lễ hôm đó mà thôi.
LM lên toà giảng mà chửi bới bất công xã hội, chửi CS tàn ác,… là vi phạm Giáo Luật về Phụng Vụ. Tui “minh định” cho rõ: bất công xã hội, tội ác CS ai cũng có quyền lên án chớ không riêng gì LM, nhưng không phải trên Toà Giảng trong Thánh Lễ. Ra khỏi Toà Giảng, ở bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào, muốn chửi cứ tha hồ, nhưng trên Toà Giảng là sai, là lỗi.
Người ta, nhứt là những người “chống cộng bằng mồm”, phản ứng dữ dội, đứng về phía cha Nam dễ dàng, vì cha Nam “gãi đúng chỗ ngứa” của họ. Họ đâu có biết cha Nam lỗi luật, và dù có biết họ cũng giả vờ không biết!
Lỗi lập lại nhiều lần sau khi cảnh cáo vẫn phạm, bị treo chén không hề sai luật hay oan ức hay ác gì hết. Đó là luật.
Còn nhớ người ta xì xào chê bai một LM nổi tiếng giảng hay ở Mỹ, được mời về VN để giảng lễ Ngân Khánh của một vị Giám Mục vô vàn đáng kính. Gần như xuyên suốt bài giảng, ngài ca ngợi nhân đức, công đức,… của vị GM đó là chính. Cũng có giảng Lời Chúa trong đó, nhưng phần chính là chuyện “công đức”! Sai là sai, cho dù chuyện ngài kể về Đức GM đó toàn chuyện tốt lành, đáng làm gương cho mọi người.
Tương tự như vậy, trong lễ an táng chủ tế phải giảng lời Chúa là chính. Có nhắc qua đôi chút công đức hay kỷ niệm với người nằm trong qua tài, không sao, nhưng chỉ kể công người chết trong suốt bài giảng là sai Phụng Vụ. Nó rất thường xảy ra trong các lễ an táng.
Người ta cũng chưa quên một bài giảng khác được đặt tên là “Ba Bảy Hai Mươi Mốt”. Viết đúng là 3-7-21, nhưng đọc ra nghe giống từ toán học 3×7=21!
Một vị GM giảng lễ trong dịp một vị GM lão thành, rất đáng kính, về thăm quê nhà, trùng với kỷ niệm 21 năm ngài được tấn phong Giám Mục. Con số 3-7-21 có ý nghĩa là: ngài đã từng tấn phong cho 3 vị Tổng Giám Mục; trong lễ hôm đó có 7 GM tham dự; và đúng 21 năm ngài về quê mình!
Xuyên suốt bài giảng, người ta nghe kể chuyện “ba bảy hai mốt” và công trạng cũng như lòng đạo đức của ĐGM đáng kinh đó, còn Lời Chúa thì lưa thưa gần như không có.
Một LM viết trên trang FB của ngài, đại khái: “Nó giống một bài diễn văn được phát biểu ở một nơi nào đó ngoài Toà Giảng chớ không giống một bài giảng được quy định theo Phụng Vụ.” Tui đồng ý 100% vì khi nó sai, thì dù LM hay GM giảng như vậy cũng sai.
Những bài giảng như vậy, nói theo kiểu Mỹ là wrong time, wrong place, không hợp thời, không hợp cảnh, và đương nhiên nó lỗi luật Phụng Vụ của Giáo Hội!
Cha Nam chắc chắn cũng không quên điều kiện để được tha tội?
Điều kiện để tội được tha, không phải đi xưng tội là được tha như người bên lương nghĩ đâu. Phải hội đủ 5 điều kiện, thì tội mới được tha: Xét mình, ăn ăn tội, dốc lòng chừa, xưng tội, và làm việc đền tội.
Trong 5 yếu tố đó, ăn năn sám hối và dốc lòng chừa tội là hai yếu tố có thể nói quan trọng nhứt để tội được tha. Xét mình, xưng tội, đền tội có tính nghi thức nhiều hơn.
Ngày nào cha Nam chưa ăn năn sám hối, chưa dốc lòng chừa sai lầm của mình, thì cái lỗi vẫn còn đó. Tui chưa hề thấy dấu hiệu ăn năn hay dốc lòng chừa, ngược lại còn thách thức, xách mé, một cách hết sức ngạo mạn! Cứ đọc FB của ngài thì thấy ngay.
Tôi tình cờ đọc được một bài viết về cha Nam của cô giáo Mai Thị Mùi, một người khá nổi tiếng trên cõi mạng FB ở VN, làm tui giựt mình! Qua cách hành văn, tui nghĩ cô ta là một tín hữu Công giáo. Bài đưa ra nhiều quan điểm, nhưng tui giựt mình khi đọc đoạn này:
“Đối với người Công giáo, mỗi lời linh mục giảng trên nhà thờ giáo dân đều đón nhận như lời vàng ý ngọc. Cho nên việc cha Nam chưa được giảng lễ “in public” trong thời gian này cũng là điều hay. Vì, theo mình nghĩ, với tâm thế sân hận và sẵn sàng cắn trả mà Cha ra dìu đắt đàn chiên thì đàn chiên đó dễ thành đàn sói lắm.”
Rồi cô giáo Mùi kết luận bài viết ngắn gọn của mình như vầy:
“Linh mục hay đức giáo hoàng cũng là con người, cũng cần tu sửa và hoàn thiện mỗi ngày. Cầu nguyện cho Cha được nhiều ơn soi sáng của Chúa Thánh Thần và đức nhân lành của Chúa Ki-tô soi rọi trong tâm hồn Cha, giúp cha nên thánh và đủ phước hạnh dẫn dắt người khác cùng nên thánh.”
Mấy năm nay tui vẫn cầu nguyện xin Chúa cho cha Nam biết ăn năn sám hối để trở về làm một chủ chăn bình thường như lòng Chúa mong muốn. Nhưng đọc bài viết của cô Mùi, tui bắt đầu cầu nguyện với Chúa ngược lại: Nếu cha Nam không cải đổi, thì xin Chúa cho vạ huyền chức được tiếp tục, đừng tha, bởi vì làm như vậy, một chủ chăn có thể, rất có thể, trở thành “chủ sói”, và đàn chiên được giao sẽ thành “đàn sói”!
Cho tới giờ phút nầy, cha Nam chưa hề có dấu hiệu sám hối. Ngược lại còn “đá xéo”, còn thách thức Bề Trên của mình. Coi phần tui high light màu đỏ trong hình tui gởi kèm sẽ thấy!
II. ĐẤU TỐ
Cha Nam post 2 câu nầy bằng chữ hoa:
“ĐEM ĐẠO VÀO ĐỜI” ĐỪNG “ĐEM ĐỜI VÀO ĐẠO”!
“KITÔ KHÁC” ĐỪNG “KHÁC KITÔ”!
Tui ước gì ngài hiểu rõ ý nghĩa của hai câu này và làm đúng như vậy.
Hãy đem đạo vào đời bằng cách Vâng Phục, Yêu Thương, Tha Thứ (bảy mươi bảy lần bảy), chớ không phải sân hận như phường giang hồ, và càng không phải đem cái nền văn hóa ngoại lai “đấu tranh giai cấp” hay “đấu tố” của một loại giáo dục mất nhân tính, đến nỗi giết cả cha mẹ mình vào đạo!
Tôi hiểu được ngài sinh ra, lớn lên, 100% dưới chế độ “trồng người” của “đấu tranh giai cấp”, của “đấu tố”. Nhưng ngài phải biết, Giáo Hội Công Giáo không phải là XHCN, cho nên trong GH, chỉ có Vâng Lời chớ không có mấy cái kiểu “đấu tranh” rất đời thường đó. Vâng lời là một Nhân Đức của đạo. Vâng Lời còn là lời khấn khi LM được truyền chức! Đừng có lấy chuyện đời thường, kiểu lý luận “thượng bất chánh hạ tắc loạn”, rồi đem vào đạo! Bề Trên có sai, sẽ có Bề Trên cao hơn xử chớ không có “đấu tranh giai cấp” hay “đấu tố”! Không có chuyện “làm cách mạng”, “lật đổ” trong GH!
Má tui khi thấy hai anh em tui bất hoà, bà thường bắt cúi xuống nằm xếp hàng, và lúc nào cũng có cái câu: “Cục cứt cũng còn có đầu! Anh mày hiếp đáp mày thì méc tao xử chớ không có quánh anh mày! Nó ra trước mày, nó là anh, biết hông?…” và thằng em tui luôn bị “ăn đòn” dưới ngọn roi của má tui trước nhứt!
Ngài đã và đang đem đời vào đạo chớ không phải đem đạo vào đời như ngài giảng! Trong bao năm qua, mỗi ngày cha Nam post vài chục lần và đa phần là “đá xéo”, là “chửi” Bề Trên, chửi HĐGM, chửi Linh Mục đoàn của Vinh, tóm lại là chửi không chừa ai! Chửi mọi người là sai, nhưng không sai nào lớn hơn là chừi Bề Trên trực tiếp của mình là ĐC Long. Nó đúng là hình thức “đấu tố”!
“KI-TÔ KHÁC CHỚ KHÔNG PHẢI KHÁC KI-TÔ”
“Ki-tô khác” (Alter Christus, tiếng Latin), có nghĩa: LM là hình ảnh đích thực của Đức Giêsu Ki-tô, là một Ki-tô khác, hay Ki-tô thứ hai.
Không cần phải nói dong dài phần nầy. Tui đố ai nhìn vào cách hành xử của cha Nam xưa nay mà dám nói ngài là “một Ki-tô khác”! Ngược lại, ngài khác, rất khác, “khác Đức Ki-tô” vạn dặm! Phải nói ngài là hình ảnh trái ngược của Đấng Ki-tô mới trúng!
Cho nên mới nói: “It’s easier talk than done!” (Nói dễ hơn làm)! Đó là một thành ngữ của Tây phương! Xin Chúa ban ơn thêm sức cho ngài để ngài thực hiện được những điều ngài rao giảng.
Thôi, kết luận rồi nghỉ.
* Nguỵ biện là cả một lãnh vực phức tạp trong lối suy nghĩ, và trong những cuộc tranh biện. Ai cũng nên tìm hiểu để khi thấy ai đó đang nguỵ biện thì biết họ nguỵ biện. Nguỵ biện không bao giờ là sự thật, mà là sự thật bị bóp méo, hay bị che đậy.
* Giáo Hội Công Giáo không phải là một cơ chế Dân Chủ như đời thường. Chính Chúa Giêsu thành lập GH, trao quyền cho thánh Phê-rô, một ông ngư phủ có thể nói là thất học, quê mùa, chớ không phải là giới tinh hoa của Do Thái thời đó. Chúa không chọn các thầy Thông Luật Levi, nhưng trao chìa khoá nước trời cho Phê-rô, một người không những dốt nát, mà rất tầm thường, rất chết nhát, đến độ đã chối Chúa 3 lần trong đêm Chúa bị bắt! Chúa cũng không biểu các Tông đồ họp lại bầu ra một thủ lãnh. Chúa tự chọn Phê-rô, và quyền bính Chúa trao cho con người ấy là tuyệt đối, bằng câu khẩu lệnh: “Ta trao chìa khoá nước trời cho con. Sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc. Sự gì con tha dưới đất, trên trời cũng tha.” (Mt 16:19).
GH sơ khai “thần phục” vị Giáo Hoàng tiên khởi dốt nát như vậy, vì ngài được Chúa chọn và ban cho quyền bính rõ ràng như vậy. Trải qua hơn 2000 năm, Giáo Hội vẫn tuân theo quyền bính được chính Chúa thông ban. GH không có ứng cử, không có bầu cử, và dĩ nhiên không có làm “cách mạng” để lật đổ giáo quyền, bởi vì quyền bính là từ chính Chúa. Chúa về trời, không còn trực tiếp chọn Giáo Hoàng, cho nên ngôi vị Giáo Hoàng phải được Hồng Y Đoàn, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, bầu chọn (không có ứng cử), và nó là chức vụ vĩnh viễn, không có tẩy chay, đảo chánh để lật đổ. Giáo Hoàng chọn Hồng Y, Giám Mục.
Giám Mục lo việc đào tạo LM và toàn quyền sai họ làm bất cứ việc Mục Vụ nào, ở bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào. Tất cả chỉ có Vâng Lời. Phá vở cái cơ chế Vâng Lời, yếu tố làm cho Giáo Hội hiệp nhứt, coi như Giáo Hội lung lay!
* Người quan tâm đến Giáo Hội, tinh ý một chút, sẽ nhận ra ngay chiến dịch “đấu tố” đã được các thế lực thù địch của đạo đã và đang len lỏi xâm nhập vào GH một cách hết sức tinh vi, cụ thể nhứt, bắt đầu ở Giáo Phận Vinh trong những năm gần đây! Cái cảnh tựợng “đấu tố” đã diễn ra không khác gì hoạt cảnh đấu tố ngày xưa: Một kẻ dẫn đầu châm ngòi, một nhóm “chim mồi” tiên phong hò hét, và tiếp theo là những bàn tay giơ lên “giết! giết! giết!” vì tính bầy đàn, vì sợ hãi, hay vì kiếm danh lợi,…
Đấu tố là chiêu trò thâm độc để phá Giáo Hội, vì một khi chúng thành công việc bẻ gãy Nhân Đức Vâng Lời của Giáo Hội, thì GH không còn là một thực thể thống nhứt, Hiệp nhứt, hùng mạnh cho chúng sợ nữa!
Người Công giáo hãy cảnh giác! Chớ có lọt vào bẫy của Satan, chớ có dễ tin những kẻ môi mép nguỵ biện, và chớ hùa theo những kẻ miệng ngậm ống đu đủ, tay xách can xăng, mà vô tình làm công cụ phá đạo cho họ! Họ là Satan của thời đại!
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
👉 Tham Gia Thảo Luận: TẠI ĐÂY
