Kính thưa cộng đoàn, giữa lúc bộ phim Hẹn Em Ngày Nhật Thực đang thu hút sự chú ý, một chi tiết khiến nhiều người Công giáo không khỏi trăn trở chính là việc đoàn phim – trong đó đạo diễn và nhiều diễn viên được biết là người Công giáo – đã tổ chức nghi thức “cúng khai trương” với đầy đủ hương khói và lời khấn xin cho công việc được thuận lợi.
Đây không còn là câu chuyện bên lề, nhưng chạm trực tiếp đến đời sống đức tin: người Công giáo có thể làm như vậy hay không?
Cần nói rõ, “cúng khai trương” không phải là hành vi văn hóa đơn thuần như tưởng nhớ tổ tiên hay tri ân tiền nhân. Bản chất của nó là khấn xin một thế lực vô hình ban ơn, phù hộ cho công việc, tức là đặt niềm tin và sự trông cậy vào một đối tượng ngoài Thiên Chúa. Chính vì thế, dưới ánh sáng đức tin Công giáo, đây không còn là vấn đề “tùy hoàn cảnh” hay “cho có lệ”, nhưng là một vấn đề liên quan trực tiếp đến Điều Răn Thứ Nhất.
Giáo lý Hội Thánh Công giáo dạy rất rõ: “Ngươi phải thờ phượng Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và chỉ phụng thờ một mình Người mà thôi” (x. GLHTCG 2084-2086). Bất cứ hành vi nào mang tính khấn xin, cầu may, cầu lộc từ một thực thể không phải là Thiên Chúa đều rơi vào nguy cơ của mê tín hoặc lệch lạc trong việc thờ phượng. Giáo lý cũng nhấn mạnh rằng mê tín là “một hình thức lệch lạc của việc tôn giáo”, khi con người gán cho các nghi thức hay thực hành một quyền năng mà thực ra chỉ thuộc về Thiên Chúa (x. GLHTCG 2111).
Không chỉ dừng lại ở Giáo lý, Hội đồng Giám mục Việt Nam, trong “Bản hướng dẫn việc tôn kính tổ tiên”, cũng phân định rất rõ: người Công giáo không được tham dự hay tổ chức những nghi thức mang tính thờ phượng hoặc lệ thuộc vào thụ tạo như thể đó là Thiên Chúa. Như vậy, nếu là “cúng khai trương” với ý nghĩa cầu xin phù hộ, thì không còn nằm trong phạm vi văn hóa được phép, nhưng đã đi ngược lại đức tin.
Trở lại câu chuyện của đoàn phim, điều khiến nhiều người cảm thấy “khó chấp nhận” chính là sự mâu thuẫn: một bên là căn tính Công giáo được nhận biết công khai, một bên là hành vi mang tính khấn xin ngoài Thiên Chúa. Đặc biệt, trong môi trường có sức ảnh hưởng như điện ảnh, những hành động này không chỉ là chuyện cá nhân, mà còn trở thành một dạng “chứng tá ngược”, dễ gây hiểu lầm cho người khác về đời sống đức tin.
Vấn đề ở đây không phải là xét đoán con người, nhưng là phân định hành vi. Đức tin Công giáo không cấm người tín hữu sống giữa văn hóa dân tộc, nhưng luôn đòi hỏi sự rõ ràng: đâu là văn hóa có thể hội nhập, và đâu là thực hành cần dứt khoát từ chối. Khi một nghi thức mang bản chất khấn xin, cầu may, thì dù được gọi bằng bất cứ tên gì, nó vẫn không phù hợp với niềm tin vào Thiên Chúa là nguồn mạch duy nhất của mọi ơn lành.
Qua câu chuyện này, mỗi người chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại chính mình. Có thể không phải là “cúng khai trương”, nhưng trong đời sống hằng ngày, liệu có khi nào chúng ta cũng tìm đến những “đảm bảo” khác ngoài Thiên Chúa? Xin Chúa ban cho chúng ta sự sáng suốt để phân định, và lòng can đảm để sống đức tin cách nhất quán, để mọi hành động của chúng ta thực sự là lời tuyên xưng: chỉ một mình Chúa là Đấng chúng ta tin tưởng và phó thác.
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
👉 Tham Gia Thảo Luận: TẠI ĐÂY
