Anh Tuấn làm thợ mộc ở một xưởng nhỏ cuối con hẻm. Công việc không dư dả gì, nhưng đủ nuôi vợ và hai đứa con. Từ ngày cưới nhau, vợ chồng anh vẫn giữ một thói quen rất đơn sơ: mỗi tối, trước khi đi ngủ, cả nhà đọc một kinh Kính Mừng và một kinh cầu cùng Thánh Giuse.

Không phải vì anh đạo đức hơn ai. Anh chỉ thương Thánh Giuse ở chỗ: Ngài ít nói, âm thầm, nhưng luôn lo cho gia đình.
Một chiều cuối năm, chủ xưởng báo tin xưởng phải đóng cửa vì thiếu đơn hàng. Anh Tuấn đứng lặng trước đống gỗ còn dang dở, tay vẫn cầm chiếc búa cũ đã theo anh gần mười năm. Về đến nhà, anh không dám nói ngay với vợ. Bữa cơm hôm ấy im lặng lạ thường.
Đêm đó, khi hai con đã ngủ, vợ anh khẽ hỏi:
“Anh mất việc rồi phải không?”
Anh gật đầu. Người đàn ông vốn ít nói bỗng rơi nước mắt.
“Anh sợ Tết này không lo nổi cho mẹ con em.”
Vợ anh không trách, chỉ lấy từ trên bàn thờ nhỏ một tấm ảnh Thánh Giuse đã cũ, đặt xuống giữa hai vợ chồng.
“Thì mình chạy đến với Ngài. Ngài cũng từng lo cho Đức Mẹ và Chúa Giêsu trong những ngày rất khó mà.”
Tối hôm ấy, anh Tuấn quỳ rất lâu. Anh không xin giàu sang, không xin phép lạ lớn lao. Anh chỉ nói một câu:
“Thánh Giuse ơi, con cũng là một người cha. Xin giúp con đừng bỏ cuộc.”
Những ngày sau đó, anh đi khắp nơi xin việc. Có chỗ nhận hồ sơ rồi im lặng. Có chỗ chê anh lớn tuổi. Có chỗ trả công quá thấp, không đủ tiền thuê nhà. Mỗi tối về, anh vẫn quỳ trước bàn thờ, đôi tay chai sần chắp lại, có hôm mệt quá chỉ nói được:
“Thánh Giuse ơi, xin chỉ đường cho con.”
Một buổi sáng, khi đang dọn lại góc nhà, anh tìm thấy một miếng gỗ nhỏ còn sót từ xưởng cũ. Không hiểu sao, anh ngồi xuống đục đẽo thành một cây thánh giá đơn sơ. Làm xong, anh chụp hình đăng lên mạng với dòng chữ:
“Thất nghiệp, nhưng vẫn còn đôi tay. Ai cần thánh giá gỗ nhỏ đặt bàn thờ, con làm giúp.”
Anh đăng cho vui, không hy vọng gì nhiều.
Vậy mà chiều hôm ấy, một người nhắn tin đặt 5 cây. Hôm sau, một sơ trong cộng đoàn đặt thêm 20 cây để tặng các gia đình nghèo. Rồi người này giới thiệu người kia. Căn nhà nhỏ của anh bỗng trở thành một góc xưởng mộc. Vợ anh phụ chà nhám, hai đứa con phụ gói từng cây thánh giá vào giấy.
Chỉ trong một tháng, anh không chỉ có tiền trả tiền nhà, mà còn có thêm đơn hàng đều đặn. Anh không còn phải đi xin việc nữa. Anh tự làm ngay trong căn nhà nhỏ của mình.
Một hôm, có một ông cụ đến tận nhà nhận thánh giá. Cụ nhìn quanh rồi hỏi:
“Con học nghề mộc lâu chưa?”
Anh Tuấn cười:
“Dạ, con làm thợ mộc cũng hơn mười năm rồi. Nhưng trước giờ chỉ làm bàn ghế, tủ kệ. Con không nghĩ có ngày mình lại sống bằng việc làm thánh giá.”
Ông cụ nhìn lên tấm ảnh Thánh Giuse trên bàn thờ, rồi nói chậm rãi:
“Con xin Thánh Giuse chỉ đường, đúng không?”
Anh Tuấn ngạc nhiên:
“Sao cụ biết?”
Ông cụ mỉm cười:
“Vì Thánh Giuse cũng là thợ mộc. Nhiều khi Ngài không đem đến cho mình một con đường mới. Ngài chỉ nhắc mình nhớ lại đôi tay mà Chúa đã trao từ lâu.”
Nói xong, cụ trả tiền rồi ra về.
Điều lạ là sau đó, anh Tuấn tìm lại số điện thoại và tin nhắn của cụ để cảm ơn, nhưng không thấy đâu. Người đặt hàng hôm ấy cũng không có trong danh sách khách. Vợ anh bảo chắc anh mệt nên nhầm. Anh cũng không dám nói đó là phép lạ.
Nhưng từ hôm đó, trên mỗi cây thánh giá anh làm, anh đều khắc rất nhỏ ở mặt sau hai chữ:
“Tạ ơn.”
Với anh, phép lạ không phải là bỗng nhiên tiền rơi xuống, cũng không phải mọi khó khăn biến mất trong một đêm.
Phép lạ là giữa lúc anh tưởng mình không còn gì, Thánh Giuse đã âm thầm nhắc anh nhớ rằng: anh vẫn còn đức tin, còn gia đình, còn đôi tay lao động, và còn một Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi người biết chạy đến cầu xin.
Và từ đó, mỗi tối trong căn nhà nhỏ, lời kinh cầu cùng Thánh Giuse vẫn vang lên. Không ồn ào. Không phô trương. Chỉ như tiếng búa gõ đều đều trong xưởng mộc năm xưa: âm thầm, chắc chắn, và đầy yêu thương.
(FB: CON TIN CHÚA ƠI)


✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h