Chị Anna Nguyễn Thị Hạnh và anh Giuse Trần Văn Minh, một đôi vợ chồng trẻ sống tại ngoại thành Hà Nội, vẫn không thể quên ngày 19/3, lễ kính Thánh Cả Giuse. Đó là ngày bé trai đầu lòng của anh chị, Giuse An Bình, cất tiếng khóc chào đời sau nhiều năm tháng vợ chồng âm thầm đi qua nước mắt, bệnh viện, những lần hy vọng rồi lại mất mát.

Anh Minh và chị Hạnh kết hôn năm 2018, khi cả hai vừa bước qua tuổi 26. Anh làm kỹ thuật cho một công ty nhỏ, còn chị dạy mầm non ở gần nhà. Cuộc sống của hai vợ chồng tuy không dư dả, nhưng bình yên. Sau đám cưới ít lâu, chị Hạnh mang thai. Cả nhà vui mừng, hai bên nội ngoại đều háo hức chờ đợi đứa cháu đầu tiên.
Thế nhưng niềm vui ấy không kéo dài lâu. Ở những tuần đầu thai kỳ, chị Hạnh bị ra máu và phải vào bệnh viện theo dõi. Dù các bác sĩ đã cố gắng, thai nhi vẫn không giữ được. Lần đầu tiên mất con, chị Hạnh gần như gục xuống. Anh Minh cố tỏ ra mạnh mẽ để động viên vợ, nhưng nhiều đêm anh lặng lẽ ngồi ngoài hiên, tay lần chuỗi Mân Côi mà nước mắt cứ rơi.
Vài tháng sau, chị Hạnh lại có tin vui. Lần này, hai vợ chồng cẩn thận hơn rất nhiều. Chị nghỉ bớt việc, ăn uống theo chỉ dẫn, đi khám đều đặn. Nhưng rồi một lần nữa, niềm hy vọng lại tắt. Đứa con thứ hai cũng rời khỏi anh chị khi còn quá nhỏ.
Sau lần ấy, chị Hạnh trở nên ít nói. Mỗi lần nhìn thấy quần áo trẻ sơ sinh ngoài chợ, chị lại quay mặt đi. Có những Chúa nhật, chị vẫn đến nhà thờ, nhưng chỉ ngồi ở hàng ghế cuối, không dám hát, không dám cầu xin gì nhiều. Chị chỉ thưa với Chúa trong lòng: “Lạy Chúa, nếu con có lỗi gì, xin Chúa thương xót con.”
Rồi lần mang thai thứ ba cũng đến, và cũng kết thúc trong đau đớn. Những câu hỏi bắt đầu bủa vây hai vợ chồng: “Tại sao lại là chúng con? Tại sao lần nào cũng như vậy? Chúng con đã cố gắng hết sức rồi mà…”
Gia đình, bạn bè, bà con giáo xứ thương anh chị lắm. Người thì khuyên đi bệnh viện tuyến trên, người giới thiệu bác sĩ giỏi, người động viên cứ kiên trì. Anh Minh đưa vợ đi khám ở nhiều nơi. Có những ngày hai vợ chồng ngồi chờ ở hành lang bệnh viện từ sáng đến chiều, vừa mệt vừa sợ, nhưng vẫn cố bám víu vào một chút hy vọng.
Đầu năm 2020, sau một lần mất con nữa, chị Hạnh gần như kiệt sức. Thân xác mệt mỏi, tâm hồn cũng rã rời. Đúng lúc ấy, một người cô trong giáo xứ khuyên hai vợ chồng:
“Hay là hai con về Đền Thánh Giuse một chuyến. Không phải để xin cho bằng được điều mình muốn, nhưng để trao hết nỗi đau cho Thánh Cả. Thánh Giuse là Đấng âm thầm, nhưng rất gần với những gia đình đang khổ.”
Ban đầu chị Hạnh không muốn đi. Chị sợ lại hy vọng rồi thất vọng. Nhưng anh Minh nắm tay vợ và nói: “Mình không đi để đòi Chúa điều gì. Mình đi để được bình an thôi.”
Cuối cùng, hai vợ chồng bắt xe về một đền kính Thánh Giuse ở miền Bắc. Hôm ấy trời mưa nhẹ. Sân nhà thờ vắng, chỉ có tiếng chuông chiều và vài người giáo dân đang lần hạt. Bước vào bên trong, chị Hạnh nhìn lên tượng Thánh Giuse bồng Chúa Giêsu Hài Đồng, bỗng òa khóc. Bao nhiêu đau đớn, tủi thân, trách móc và mệt mỏi dường như vỡ ra trong lòng chị.
Anh Minh quỳ bên cạnh vợ. Anh không cầu nguyện được thành lời. Anh chỉ nói rất khẽ:
“Lạy Thánh Giuse, xin thương gia đình nhỏ của con. Nếu Chúa muốn chúng con có con, xin giúp chúng con biết đón nhận. Nếu Chúa muốn điều khác, xin cho chúng con đủ sức vâng theo.”
Sau chuyến hành hương ấy, mọi sự bên ngoài chưa thay đổi ngay. Chị Hạnh vẫn phải điều trị, vẫn phải đi khám, vẫn còn những đêm mất ngủ. Nhưng trong lòng hai vợ chồng có điều gì đó khác trước. Họ bớt trách móc Chúa. Bớt hỏi “tại sao”. Và bắt đầu học cầu nguyện bằng hai chữ: phó thác.
Từ đó, mỗi tối trước khi ngủ, anh Minh và chị Hạnh cùng đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Kính Mừng và một lời nguyện ngắn với Thánh Giuse. Có hôm quá mệt, chị Hạnh chỉ nằm trên giường, còn anh Minh ngồi bên cạnh đọc thay vợ. Lời nguyện của họ rất đơn sơ:
“Lạy Thánh Cả Giuse, xin gìn giữ gia đình chúng con. Xin dạy chúng con biết tin tưởng, biết chờ đợi, và biết làm điều phải làm trong giây phút hiện tại.”
Ít lâu sau, chị Hạnh lại mang thai.
Tin vui lần này đến trong sự run rẩy nhiều hơn là reo mừng. Hai vợ chồng không dám báo rộng rãi. Mỗi lần đi siêu âm, chị Hạnh đều nín thở. Mỗi lần bác sĩ nói thai vẫn ổn, anh Minh lại âm thầm làm dấu Thánh Giá.
Nhưng thai kỳ không hề dễ dàng. Sang tháng thứ tư, chị Hạnh có dấu hiệu dọa sẩy và phải nhập viện. Có thời gian, chị gần như chỉ nằm một chỗ. Anh Minh ban ngày đi làm, chiều lại vào viện đưa cơm, giặt đồ, rồi ngồi đọc kinh bên giường bệnh. Vì sức khỏe yếu, chị Hạnh không thể đến nhà thờ. Anh Minh thì mỗi sáng sớm cố gắng dự lễ, rồi hiệp ý cầu nguyện cho vợ con.
Có những lúc chị Hạnh sợ hãi hỏi chồng:
“Anh ơi, nếu lần này cũng không giữ được thì sao?”
Anh Minh nắm tay vợ, nghẹn ngào đáp:
“Mình cứ sống từng ngày thôi em. Hôm nay con còn ở với mình, thì hôm nay mình tạ ơn Chúa.”
Từng tuần trôi qua như một cuộc chiến âm thầm. Mỗi lần qua thêm một tháng, hai vợ chồng lại coi đó là một phép lạ nhỏ. Tết năm ấy, khi mọi người sum họp, chị Hạnh vẫn phải hạn chế đi lại. Nhưng thay vì buồn tủi, anh chị đặt một tượng nhỏ Thánh Giuse trên bàn, thắp nến và đọc kinh tạ ơn.
Đầu tháng Ba, chị Hạnh bắt đầu có dấu hiệu chuyển dạ sớm. Cả nhà vội đưa chị vào bệnh viện. Các bác sĩ theo dõi sát sao. Anh Minh đứng ngoài phòng chờ, tay cầm tràng hạt, miệng liên tục thầm thĩ: “Lạy Thánh Giuse, xin gìn giữ mẹ con cô ấy.”
Và rồi, đúng ngày 19 tháng 3, lễ kính Thánh Cả Giuse, bé trai của anh chị chào đời bình an.
Khi nghe tiếng con khóc, anh Minh bật khóc như một đứa trẻ. Chị Hạnh dù còn rất mệt, vẫn mỉm cười nhìn con. Hai vợ chồng đặt tên con là Giuse An Bình, như một lời tạ ơn: bình an không phải vì đời hết thử thách, nhưng vì trong thử thách, Chúa vẫn ở cùng.
Sau này, khi xem lại cuốn sổ cầu nguyện cũ, chị Hạnh mới nhận ra một điều khiến cả hai lặng người: đúng khoảng chín tháng trước ngày bé An Bình chào đời, hai vợ chồng đã viết một lá thư nhỏ đặt dưới chân tượng Thánh Giuse trong chuyến hành hương, với lời nguyện: “Xin cho gia đình chúng con được đón nhận sự sống theo thánh ý Chúa.”
Với anh Minh và chị Hạnh, bé An Bình không phải là “kết quả” của sự cố gắng con người, nhưng là một hồng ân. Anh chị vẫn nói với nhau:
“Con không thuộc về riêng chúng ta. Con là món quà Chúa trao. Và vì là món quà, mình phải sống sao cho xứng đáng.”
Câu chuyện của gia đình nhỏ ấy không ồn ào, không có điều gì quá lạ lùng trước mắt người đời. Nhưng với những ai từng đi qua mất mát, từng cầu nguyện trong nước mắt, từng chờ đợi trong đêm tối, thì tiếng khóc của một đứa trẻ chào đời đúng ngày lễ Thánh Giuse chính là một lời nhắc nhở dịu dàng: Thiên Chúa vẫn âm thầm làm việc, và Thánh Giuse vẫn lặng lẽ chuyển cầu cho những gia đình biết chạy đến với ngài trong niềm tin.
(FB: CON TIN CHÚA ƠI)


✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h