Sáng ngày 14/5, cha Davide Pagliarani, Bề trên Tổng quyền của SSPX có trụ sở tại Thụy Sĩ, đã gửi một lá thư đến Đức Thánh Cha Lêô XIV. Trong thư, cha Pagliarani đáp lại những cáo buộc về nguy cơ ly giáo và vạ tuyệt thông bằng cách tái khẳng định lòng trung thành của SSPX đối với giáo lý Công giáo truyền thống.

Cha Pagliarani viết rằng trong hơn 50 năm qua, SSPX luôn cố gắng trình bày với Tòa Thánh “một vấn đề lương tâm” trước những sai lạc mà theo họ đang làm tổn hại đến đức tin và luân lý Công giáo. Tuy nhiên, các cuộc đối thoại cho đến nay vẫn chưa mang lại kết quả và những quan ngại của họ chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng.
Theo vị Bề trên Tổng quyền, trong suốt nhiều thập kỷ, giải pháp mà Tòa Thánh thường nghĩ đến chủ yếu là các biện pháp kỷ luật giáo luật. Ông bày tỏ sự tiếc nuối khi cho rằng giáo luật đang bị sử dụng “không phải để củng cố đức tin, nhưng để dẫn người ta xa khỏi đức tin.”
Trong thư, SSPX cũng khẳng định mong muốn được bày tỏ “một cách chân thành và hiếu thảo” lòng gắn bó với đức tin Công giáo, không che giấu điều gì trước Đức Thánh Cha cũng như toàn thể Hội Thánh.
Bản tuyên xưng đức tin này, theo SSPX, là “điều tối thiểu cần thiết” để được hiệp thông với Hội Thánh, để thực sự được gọi là người Công giáo và là “những người con” của Đức Giáo Hoàng.
“Khao khát duy nhất của chúng tôi là được sống và được củng cố trong đức tin Công giáo Rôma,” cha Pagliarani viết.
—
Toàn văn tuyên bố đức tin của SSPX gửi Đức Thánh Cha Lêô XIV
TUYÊN NGÔN ĐỨC TIN CÔNG GIÁO
gửi Đức Thánh Cha Lêô XIV
của cha Davide Pagliarani
Bề trên Tổng quyền Huynh đoàn Linh mục Thánh Piô X
Kính thưa Đức Thánh Cha,
Trong hơn năm mươi năm qua, Huynh đoàn Thánh Piô X đã cố gắng trình bày với Tòa Thánh một vấn đề lương tâm trước những sai lầm đang phá hủy đức tin và luân lý Công giáo. Đáng tiếc thay, mọi cuộc thảo luận cho đến nay đều không mang lại kết quả, và không một mối quan ngại nào được nêu ra nhận được câu trả lời thực sự thỏa đáng.
Trong hơn năm mươi năm qua, giải pháp duy nhất mà Tòa Thánh dường như thực sự nghĩ đến là các biện pháp chế tài giáo luật. Điều này khiến chúng con vô cùng đau buồn, vì dường như giáo luật đang được sử dụng không phải để củng cố đức tin, nhưng để dẫn người ta xa khỏi đức tin.
Trong bản văn dưới đây, Huynh đoàn Thánh Piô X vui mừng bày tỏ với Đức Thánh Cha, với tâm tình hiếu thảo và chân thành, lòng gắn bó của mình với đức tin Công giáo, không che giấu điều gì trước Đức Thánh Cha cũng như trước Hội Thánh hoàn vũ.
Huynh đoàn xin đặt trong tay Đức Thánh Cha bản Tuyên ngôn Đức tin đơn sơ này. Theo chúng con, đây là điều tối thiểu không thể thiếu để được hiệp thông với Hội Thánh, để thực sự được gọi là người Công giáo và, hệ quả là, là những người con của Đức Thánh Cha.
Chúng con không có ước muốn nào khác ngoài việc được sống và được củng cố trong đức tin Công giáo Rôma.
“Vì thế, khi luôn bén rễ và kiên vững trong đức tin Công giáo chân thật, hãy luôn cố gắng trở nên những thừa tác viên xứng đáng của Hy tế thần linh và của Hội Thánh Thiên Chúa là Thân Thể Đức Kitô. Bởi như Thánh Tông đồ nói: ‘Tất cả những gì không phát xuất từ đức tin đều là tội lỗi’,[1] là ly giáo và ở ngoài sự hiệp nhất của Hội Thánh.”[2]
TUYÊN NGÔN ĐỨC TIN CÔNG GIÁO
Nhân danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Đấng là Sự Khôn Ngoan thần linh, Ngôi Lời nhập thể, Đấng chỉ muốn có một tôn giáo duy nhất, Đấng đã làm cho Giao Ước Cũ hoàn toàn chấm dứt, Đấng thiết lập một Hội Thánh duy nhất, Đấng chiến thắng Satan, Đấng chiến thắng thế gian, Đấng ở cùng chúng ta cho đến tận thế và sẽ lại đến để phán xét kẻ sống và kẻ chết.
Chính Người, hình ảnh hoàn hảo của Chúa Cha, Con Thiên Chúa làm người, đã được đặt làm Đấng Cứu Chuộc và Cứu Độ duy nhất của thế giới nhờ biến cố Nhập Thể và nhờ việc tự nguyện hiến dâng Hy tế Thập Giá. Chúa chúng ta đã đền bù công lý Thiên Chúa bằng việc đổ Máu Cực Thánh của Người, và trong chính Máu ấy Người đã thiết lập Giao Ước Mới và Vĩnh Cửu, thay thế Giao Ước Cũ. Vì thế, Người là Đấng Trung Gian duy nhất giữa Thiên Chúa và loài người, và là con đường duy nhất dẫn đến Chúa Cha. Chỉ ai biết Người mới biết Chúa Cha.
Theo thánh ý Thiên Chúa, Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh được kết hợp trực tiếp và mật thiết với toàn bộ công trình Cứu Chuộc; do đó, phủ nhận sự cộng tác ấy — theo ý nghĩa được truyền lại từ Thánh Truyền — chính là làm sai lệch khái niệm về ơn Cứu Chuộc như Thiên Chúa quan phòng đã muốn.
Chỉ có một Đức Tin và một Hội Thánh duy nhất nhờ đó chúng ta được cứu độ. Ngoài Hội Thánh Công giáo Rôma, và nếu không tuyên xưng đức tin mà Hội Thánh luôn giảng dạy, thì không có ơn cứu độ cũng không có sự tha thứ tội lỗi.
Vì thế, mọi người đều phải là thành viên của Hội Thánh Công giáo để cứu linh hồn mình, và chỉ có một phép rửa là phương thế để được tháp nhập vào Hội Thánh. Sự cần thiết này liên quan đến toàn thể nhân loại không ngoại trừ ai, bao gồm Kitô hữu, Do Thái giáo, Hồi giáo, người ngoại giáo và người vô thần.
Mệnh lệnh Chúa trao cho các Tông đồ là rao giảng Tin Mừng cho mọi người và hoán cải mọi người về với đức tin Công giáo vẫn còn hiệu lực cho đến tận thế và đáp ứng nhu cầu khẩn thiết nhất của thế giới. “Ai tin và chịu phép rửa sẽ được cứu độ; còn ai không tin sẽ bị kết án.”[3] Vì thế, từ bỏ việc thực thi mệnh lệnh này là tội ác nghiêm trọng nhất chống lại nhân loại.
Chỉ riêng Hội Thánh Rôma đồng thời sở hữu bốn đặc tính của Hội Thánh do Đức Giêsu Kitô thiết lập: duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
Sự hiệp nhất của Hội Thánh cốt yếu phát xuất từ việc mọi thành viên cùng gắn bó với một đức tin chân thật duy nhất, được hàng giáo phẩm Công giáo gìn giữ, giảng dạy và truyền lại trung thành qua các thế kỷ.
Việc phủ nhận dù chỉ một chân lý đức tin cũng phá hủy chính đức tin và khiến sự hiệp thông với Hội Thánh Công giáo trở nên hoàn toàn bất khả.
Con đường duy nhất để tái lập sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu thuộc các hệ phái khác nhau là lời mời gọi khẩn thiết và bác ái gửi đến những người ngoài Công giáo, để họ tuyên xưng đức tin chân thật duy nhất trong Hội Thánh chân thật duy nhất.
Hội Thánh Công giáo tuyệt đối không thể bị xem như ngang hàng với các hình thức thờ phượng sai lạc hay các giáo hội giả tạo.
Đức Giáo Hoàng Rôma, vị Đại diện Đức Kitô, là người duy nhất nắm giữ quyền tối thượng trên toàn thể Hội Thánh. Chỉ mình ngài trực tiếp trao quyền tài phán trên các linh hồn cho các thành viên khác của hàng giáo phẩm Công giáo.
“Chúa Thánh Thần không được hứa ban cho các đấng kế vị Thánh Phêrô để nhờ mặc khải của Ngài mà công bố một giáo lý mới, nhưng để nhờ sự trợ giúp của Ngài mà gìn giữ bất khả xâm phạm và trung thành giải thích kho tàng mặc khải do các Tông đồ truyền lại, tức là Kho Tàng Đức Tin.”[4]
Với một Đức Tin duy nhất thì phải tương ứng với một hình thức phụng tự duy nhất, là biểu hiện tối cao, chân thực và hoàn hảo của chính đức tin ấy.
Thánh lễ là sự tiếp diễn theo thời gian của Hy tế Thập Giá, được dâng vì nhiều người và được tái diễn trên bàn thờ. Dù được dâng cách không đổ máu, Hy tế Thánh lễ vẫn mang bản chất đền tội và đền bù công lý Thiên Chúa. Không có hình thức phụng tự nào khác đem lại sự thờ phượng hoàn hảo. Không có hình thức phụng tự nào không quy hướng về Thánh lễ mà đẹp lòng Thiên Chúa. Không có phương thế nào khác đủ để thánh hóa các linh hồn.
Vì thế, Hy tế Thánh lễ không thể bị giản lược thành một việc tưởng niệm đơn thuần, một bữa ăn thiêng liêng, một buổi họp phụng vụ của cộng đoàn, hay việc cử hành mầu nhiệm Vượt Qua mà không có hy tế, không có việc đền bù công lý Thiên Chúa, không có việc đền tội và không có Thập Giá.
Ơn trợ giúp mà các Bí tích của Hội Thánh Công giáo ban cho các linh hồn luôn đủ trong mọi hoàn cảnh và mọi thời đại để các tín hữu có thể sống trong tình trạng ân sủng.
Luật luân lý được chứa đựng trong Mười Điều Răn và được hoàn thiện trong Bài Giảng Trên Núi là con đường duy nhất có thể thực hành để đạt được ơn cứu độ. Mọi hệ thống luân lý khác — chẳng hạn dựa trên việc tôn trọng thiên nhiên hay quyền con người — đều hoàn toàn không đủ để thánh hóa và cứu độ các linh hồn. Không gì có thể thay thế luật luân lý chân thật duy nhất ấy.
Theo gương Thánh Gioan Tẩy Giả, đức ái đích thực buộc chúng ta phải cảnh báo tội nhân và không bao giờ từ bỏ những phương thế cần thiết để cứu linh hồn họ.
Ai ăn Mình và uống Máu Chúa trong tình trạng tội lỗi là ăn uống án phạt cho chính mình, và không quyền bính nào có thể thay đổi giáo huấn này vốn được chứa đựng trong lời dạy của Thánh Phaolô và Thánh Truyền.
Những tội ô uế trái tự nhiên nghiêm trọng đến mức luôn luôn và trong mọi hoàn cảnh kêu thấu tới Thiên Chúa đòi báo oán, và hoàn toàn không thể hòa hợp với bất cứ hình thức tình yêu Kitô giáo đích thực nào. Vì thế, một “lối sống” như vậy tuyệt đối không thể được nhìn nhận như một hồng ân của Thiên Chúa. Những cặp sống trong tình trạng này phải được giúp thoát khỏi nó, và tuyệt đối không thể được các thừa tác viên Hội Thánh chúc lành — dù chính thức hay không chính thức.
Việc các thể chế và quốc gia phải quy phục quyền bính của Đức Giêsu Kitô phát xuất trực tiếp từ mầu nhiệm Nhập Thể và Cứu Chuộc. Vì thế, chủ nghĩa thế tục nơi các thể chế và quốc gia là sự phủ nhận ngầm thần tính và vương quyền phổ quát của Chúa chúng ta.
Kitô giáo không chỉ là một hiện tượng lịch sử, nhưng là trật tự duy nhất mà Thiên Chúa muốn cho nhân loại.
Không phải Hội Thánh phải thích nghi với thế gian, nhưng chính thế gian phải được biến đổi bởi Hội Thánh.
Trong đức tin và các nguyên tắc này, chúng con xin được dạy dỗ và củng cố bởi Đấng đã lãnh nhận đặc sủng để thực hiện điều đó. Với ơn trợ giúp của Chúa, chúng con thà chết còn hơn từ bỏ những điều ấy. Chính trong đức tin bất biến này mà chúng con muốn sống và chết, với hy vọng một ngày kia được chiêm ngưỡng trực tiếp Chân Lý vĩnh cửu bất biến.
Menzingen, ngày 14 tháng 5 năm 2026,
Lễ Chúa Thăng Thiên
Davide Pagliarani
—
Chú thích:
[1] Rm 14,23
[2] Sách Nghi thức Rôma, huấn dụ dành cho các tiến chức phụ phó tế
[3] Mc 16,16
[4] Pastor Aeternus, chương 4

✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h