Người đàn ông ngoại giáo ở Thái Bình mất con trâu – tài sản quý giá nuôi sống cả gia đình. Trong tuyệt vọng, ông tìm đến tượng Thánh Antôn giữa đêm khuya để cầu xin giúp đỡ. Sáng hôm sau, điều kỳ lạ xảy ra khiến chính ông và cả xóm không khỏi ngỡ ngàng. Một câu chuyện cảm động về ơn lành của Thánh Antôn, lòng thành tâm và niềm tin vào sự trợ giúp nhiệm màu giữa đời thường.

Tôi là dân ngoại giáo, sinh ra và lớn lên ở Vân Trường, Tây Tiền Hải, Thái Bình. Làng tôi lạ lắm, nhà có đạo với nhà không có đạo nằm xen kẽ, chiều chiều tiếng chuông nhà thờ với tiếng loa phát thanh xã cứ quyện vào nhau mà sống.
Cả gia đình tôi chỉ trông chờ vào con trâu. Nó là đầu cơ nghiệp, là tiền học của mấy đứa nhỏ. Vậy mà chiều hôm đó, mải mê cắt cỏ phía gò cao, tôi để sổng mất nó. Tôi chạy đứt cả hơi, gọi khản cổ suốt mấy cánh đồng, nhờ cả mấy anh em trong xóm xách đèn pin đi soi từng bụi rậm, hố sâu đến tận khuya mà chẳng thấy đâu. Ai nấy đều tặc lưỡi:
“Thứ này chắc bị trộm dắt lên xe tải rồi, đất Thái Bình mình trộm trâu chuyên nghiệp lắm, tìm chi cho mệt.”
Về đến cổng, nhìn cái chuồng trống huơ trống hoác, lòng tôi thắt lại. Cực chẳng đã, tôi chợt nhớ đến mấy lời bà con trong xóm hay kháo nhau về “ông Thánh tìm đồ mất”. Tôi chẳng biết kinh kệ gì, cũng chẳng rõ nghi thức ra sao, nhưng trong cơn quẫn bách, tôi cứ thế chạy một mạch ra nhà thờ làng.
Trong khuôn viên vắng lặng buổi đêm, dưới ánh đèn mờ ảo, tôi đứng trước tượng Thánh Antôn. Tôi không quỳ đó, ngước nhìn lên khuôn mặt nhân từ của Ngài mà tâm sự từ đáy lòng:
“Lạy Ngài Antôn, con là người ngoại giáo, con cũng chẳng biết xin Ngài thế nào cho đúng. Nhưng nhà con khổ quá, mất con trâu này là cả nhà con hết đường sống. Con nghe người ta bảo Ngài hay giúp tìm đồ mất, xin Ngài thương xót chỉ lối cho con thấy nó ở đâu. Nếu tìm thấy, con chẳng bao giờ quên ơn này.”
Tôi đứng đó một hồi lâu, cảm giác cái không gian tĩnh lặng ấy làm lòng mình dịu lại đôi chút. Tôi chụp một tấm ảnh bức tượng Ngài trong đêm tối làm kỷ niệm, rồi lững thững đi về, thiếp đi vì quá mệt.
Tờ mờ sáng hôm sau, tôi giật mình tỉnh dậy vì tiếng con chó nhà sủa rất lạ. Nó không sủa ra ngõ mà cứ đứng ở sau vườn, chỗ cái bụi tre gai rậm rạp sủa vào trong. Tôi vác gậy chạy ra thì thấy con trâu nhà mình đang đứng chết trân trong cái ao rau muống bỏ hoang sát vách bụi tre.
Hóa ra đêm qua nó sa chân xuống rãnh bùn, rồi bị mấy gốc tre gai đâm nên không dám cử động, lá tre rủ xuống che kín mít nên đêm qua đèn pin soi không thể nào thấy được. Lúc dắt được nó lên, tay chân tôi run cầm cập vì mừng.
Sáng đó, lúc ngồi uống trà bên hiên, mấy ông hàng xóm sang hỏi thăm, tôi kể ngay: “Thật các bác ạ, đêm qua tôi ra tận tượng Thánh Antôn khấn đấy. Chẳng biết có phải trùng hợp không, nhưng vừa khấn xong sáng nay con chó nó dẫn ra đúng chỗ đó luôn.”
Từ dạo ấy, cái nhìn của tôi về chuyện tâm linh khác hẳn. Tôi vẫn là người ngoại giáo, nhưng trong lòng luôn có một sự kính trọng và tin tưởng vào “Ơn Trên”. Đôi khi, khi con người ta thành tâm nhất, sự giúp đỡ sẽ đến theo những cách mà lý trí không giải thích nổi. 🙏
(Chú Lê Hiệp gửi bài, xin làm chứng về ơn lành nhận được từ Thánh Antôn.)


✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h