Trong tâm thức của nhiều người dân, Cha Trương Bửu Diệp từ lâu đã được tôn kính như một vị thánh. Tuy nhiên, theo giáo luật Công giáo, việc công nhận một người là Chân phước hay Hiển thánh là một hành trình điều tra vô cùng nghiêm ngặt và thận trọng. Vậy “Chân phước” thực sự là gì và một vị Tôi tớ Chúa phải trải qua những nấc thang nào để được tôn vinh trên bàn thờ?

Ý nghĩa của danh hiệu Chân phước
Chân phước (Beatification), hay còn gọi là Á thánh, là danh hiệu mà Giáo hội Công giáo dành cho những vị đã qua đời có đời sống đức hạnh phi thường hoặc được phúc tử đạo.
Việc tuyên phong Chân phước là lời xác nhận của Đức Giáo hoàng rằng vị đó đang hưởng vinh quang trên Thiên quốc và có khả năng chuyển cầu cho những người cầu nguyện với họ.
Về mặt phụng vụ, vị Chân phước sẽ được phép tôn thờ và kính nhớ tại một địa phương hoặc một dòng tu cụ thể (ví dụ: trong phạm vi Giáo hội Việt Nam).
Bốn nấc thang trong tiến trình Phong Thánh
Để một Kitô hữu được chính thức công nhận là Thánh, Giáo hội thường đi qua 4 giai đoạn chính thức:
| Giai đoạn | Danh hiệu | Đặc điểm |
| Giai đoạn 1 | Tôi tớ Chúa (Servant of God) | Giáo phận bắt đầu mở hồ sơ điều tra về cuộc đời và các đức tính của vị đó. (Cha Diệp đang ở giai đoạn này). |
| Giai đoạn 2 | Bậc Đáng kính (Venerable) | Vatican xác nhận vị đó đã sống các nhân đức Kitô giáo một cách “anh hùng”. |
| Giai đoạn 3 | Chân phước (Blessed) | Cần có một phép lạ được xác nhận (trừ trường hợp tử đạo) và được Đức Giáo hoàng ký sắc lệnh tuyên phong. |
| Giai đoạn 4 | Hiển thánh (Saint) | Cần có thêm một phép lạ thứ hai sau khi đã được phong Chân phước. Vị Thánh được tôn thờ trên toàn Giáo hội toàn cầu. |
Điều kiện để trở thành một Chân phước
Để đạt đến nấc thang thứ ba – Chân phước, hồ sơ phải hội đủ một trong hai điều kiện sau:
– Sự tử đạo: Nếu vị đó chết vì đức tin (như trường hợp Cha Diệp đang được xem xét), Giáo hội chỉ cần chứng minh được sự hy sinh này là vì lòng mến Chúa và bảo vệ đức tin.
– Phép lạ: Nếu không phải là tử đạo, cần phải có ít nhất một phép lạ (thường là chữa lành bệnh tật mà y học không thể giải thích) xảy ra nhờ lời cầu bầu của vị đó sau khi đã qua đời.
Tại sao tiến trình này lại kéo dài?
Nhiều giáo dân thắc mắc tại sao Cha Diệp “hiển linh” như vậy mà vẫn chưa được phong Chân phước. Câu trả lời nằm ở sự thận trọng của Giáo hội:
– Thẩm định tư liệu: Mọi lời nói, bài viết và hành động của vị đó khi còn sống phải được soát xét kỹ lưỡng để đảm bảo không sai lệch đức tin.
– Xác minh chứng nhân: Các nhân chứng phải được thẩm vấn trực tiếp để đảm bảo tính khách quan, tránh các yếu tố tâm lý đám đông hoặc thêu dệt.
– Y khoa can thiệp: Các phép lạ chữa lành phải được một hội đồng gồm các bác sĩ (không nhất thiết là người Công giáo) giám định để khẳng định không có sự can thiệp của khoa học.
Dù là Tôi tớ Chúa, Chân phước hay Hiển thánh, mục đích cuối cùng của việc phong thánh không phải là để ban tặng một danh hiệu cao quý theo kiểu trần thế. Đó là cách Giáo hội giới thiệu những mẫu gương sống động để chúng ta noi theo.
Đối với những người yêu mến Cha Diệp, việc Ngài đang ở nấc thang nào trong giáo luật không quan trọng bằng việc Ngài vẫn đang hiện diện, lắng nghe và an ủi đoàn con cái mỗi ngày. Chúng ta cùng tiếp tục cầu nguyện và chờ đợi ngày Ngài chính thức được Giáo hội tuyên phong trong niềm vui chung của dân tộc.


✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h