Tôi vốn là một người ngoại giáo. Nhờ hồng ân của Đức Mẹ Maria, tôi đã trở về với Chúa hơn tám năm nay. Biến cố thay đổi cả cuộc đời tôi bắt đầu từ một nỗi đau tưởng chừng không gì cứu vãn được.

Ngày ấy, đứa con trai duy nhất của tôi mắc bệnh ung thư máu, kèm theo xuất huyết não nặng. Cháu nằm điều trị trong bệnh viện hơn một tháng trời, nhưng bệnh tình không những không thuyên giảm mà ngày càng trầm trọng. Cuối cùng, các bác sĩ đành bất lực, trả cháu về nhà.
Lòng tôi như bị xé nát. Tôi bế con ra xe trong trạng thái chết lặng, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Chồng tôi thì phờ phạc, ánh mắt vô hồn, thẫn thờ như người mất trí.
Ngồi trên xe, trong cơn tuyệt vọng tột cùng, tôi bất chợt nhìn thấy phía trước một tấm ảnh Đức Mẹ của người Công Giáo được dán trên kính xe. Dưới bức ảnh là dòng chữ in đậm, như xoáy thẳng vào tim tôi:
“Hãy tin tưởng vào Mẹ Maria, bạn sẽ thấy phép lạ là gì.”
Sau này tôi mới biết, đó là ảnh Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu, Mẹ bế Chúa Giêsu trên tay, cả Mẹ và Con đều đội triều thiên rất đẹp. Câu nói ấy là của Thánh Gioan Bosco, một vị thánh đặc biệt yêu mến Đức Mẹ.
Như người sắp chết đuối vớ được chiếc phao cuối cùng, tôi nhìn chằm chằm vào tấm ảnh với tất cả niềm cậy trông còn sót lại. Tôi thổn thức thưa với Đức Mẹ:
“Thưa Bà, con là người ngoại đạo. Con xin Bà cứu chữa con của con. Con chỉ có một đứa con trai duy nhất, nay bệnh nặng, bác sĩ đã bó tay. Con biết chỉ có Bà mới cứu được cháu khỏi tay tử thần. Con xin đặt trọn niềm tin nơi Bà, xin Bà thương xót cứu lấy con con.”
Vừa van vái, tôi vừa khóc, mắt không rời bức ảnh. Con tôi nằm trên tay, chưa đầy mười tuổi, gương mặt xanh xao, thân thể mềm nhũn, bất động như một xác không hồn. Nhìn con rồi nhìn hình ảnh Đức Mẹ bế Chúa Hài Đồng, tôi nghẹn ngào thầm thĩ:
“Bà ơi! Bà đã từng làm Mẹ, Bà hiểu nỗi đau của một người mẹ khi sắp mất con mình. Xin Bà lấy lòng từ bi mà cứu sống con tôi. Con xin hứa: nếu con tôi được sống, gia đình con sẽ xin theo Đạo. Dù chỉ có một đứa con trai duy nhất, con cũng xin dâng nó cho các Ngài, để trọn đời phụng sự Thiên Chúa.”
Đường xa, những ngày thức trắng chăm con bệnh khiến tôi kiệt sức. Tôi thiếp đi lúc nào không hay, trong cơn mê vẫn còn thì thầm cầu xin ơn cứu tử.
Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng con trở mình. Giật mình tỉnh giấc, tôi thấy tay chân cháu khẽ cử động, đôi mắt mở to nhìn tôi rất lâu… rồi bất ngờ nhoẻn miệng cười.
Trời ơi! Con tôi tỉnh rồi!
Tôi mừng đến nghẹn lời, không tin vào mắt mình. Tôi vội gọi chồng đang ngồi phía trước. Anh lao xuống, quỳ bên con, gục đầu khóc nức nở. Sau này anh nói với tôi rằng, anh cũng đã nhìn thấy tấm ảnh Đức Mẹ và tha thiết cầu xin Người như tôi.
Gương mặt con lúc ấy thư thái, không còn vẻ đau đớn như những ngày trước. Cháu còn yếu, chưa nói được, chỉ mỉm cười hiền lành. Bác tài xế nghe kể cũng xúc động rơi nước mắt, phải dừng xe lại, lặng lẽ cầu nguyện để tạ ơn Đức Mẹ đã cứu sống cháu.
Về đến nhà, chỉ sau một tuần lễ ăn uống nghỉ ngơi, con tôi dần hồi phục và trở lại bình thường như chưa từng mắc bệnh. Tôi không cho cháu dùng thuốc điều trị nữa, chỉ bồi dưỡng thêm thuốc bổ.
Một thời gian sau, tôi đưa cháu đi kiểm tra lại. Kết quả xét nghiệm, siêu âm, thử máu khiến các bác sĩ vô cùng kinh ngạc: không còn dấu vết nào của căn bệnh ung thư. Họ nói với gia đình tôi:
“Đây là một trường hợp hy hữu mà khoa học không thể giải thích.”
Một bác sĩ Công Giáo sau khi nghe câu chuyện đã khuyên tôi nên xin lễ tạ ơn. Tôi đã đến Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế xin các Cha dâng lễ cảm tạ vì ơn lành lớn lao ấy.
Qua biến cố này, gia đình tôi xác tín rằng bàn tay quyền năng của Đức Mẹ đã can thiệp và cứu giúp những ai đặt trọn niềm tin nơi Người. Để tỏ lòng tri ân, tôi xin lại tấm ảnh Đức Mẹ trên xe để hằng ngày cầu nguyện. Bác tài xế vui vẻ tặng ngay, và chính ông cũng là người sau này tận tình giúp đỡ gia đình tôi trở thành người Công Giáo.
Từ ngày trở lại với Chúa, tôi cảm nhận cuộc sống của mình hoàn toàn đổi khác: vui tươi hơn, đầy hy vọng hơn, biết yêu thương và chia sẻ với mọi người xung quanh. Tôi tham gia sinh hoạt hội đoàn trong giáo xứ, cùng bà con lối xóm đọc kinh liên gia, sống chan hòa và ý nghĩa.
Gia đình tôi biết yêu thương, kính trọng nhau hơn nhờ đời sống cầu nguyện và suy gẫm Lời Chúa. Con trai tôi ngoan ngoãn, chăm học, siêng năng học Giáo Lý trong Nhà Dòng Don Bosco. Đúng như lời hứa với Đức Mẹ, cháu luôn ước ao được dâng mình phục vụ Chúa trong đời tu trì.
Lạy Chúa, phần đời còn lại của con xin được là bài ca cảm tạ hồng ân Chúa và Mẹ đã ban cho gia đình con. Xin cho chúng con mãi mãi sống trong tình yêu và ân sủng của Ngài. Amen.
Tạ ơn Chúa.
(Thanh Anh Nhàn)
💬 Bạn có Ý Kiến về Bài Viết Này:
👉 Tham Gia Thảo Luận: TẠI ĐÂY
