Từng là người lính tại Iraq, nay trở thành “người lính của Chúa Kitô”

Từng là người lính tại Iraq, nay trở thành “người lính của Chúa Kitô”
CGvST | 24/05/2026

Hành trình ơn gọi linh mục của cha David Santos đã đi qua cả những vùng chiến sự tại Iraq. Hôm nay, ngài phục vụ Chúa Kitô và chiến đấu cho các linh hồn trong tư cách là một linh mục quản xứ tại bang New Jersey, Hoa Kỳ.

Từng là người lính tại Iraq, nay trở thành “người lính của Chúa Kitô”
Từng là người lính tại Iraq, nay trở thành “người lính của Chúa Kitô”

Năm 2005, khi còn là một binh sĩ trong quân đội Hoa Kỳ, David Santos đang tuần tra tại Iraq thì một quả bom ven đường phát nổ ngay cạnh xe của anh. Vào giai đoạn ấy của cuộc chiến Iraq, các thiết bị nổ tự chế là mối đe dọa rất lớn, đã khiến nhiều binh sĩ thiệt mạng hoặc bị thương. Việc theo dõi và ngăn chặn những nhóm nổi dậy đặt bom ven đường là một phần quan trọng trong nhiệm vụ của đơn vị David.

Anh thuộc Đội Trinh sát Tầm xa 173, một đơn vị chuyên thu thập tin tức tình báo về lực lượng đối phương, nhiều khi hoạt động từ xa hoặc phía sau phòng tuyến địch. Tuy nhiên, những thay đổi về chiến thuật trong cuộc chiến Iraq đã khiến đơn vị 173 phải tiếp xúc gần hơn với đối phương, kéo theo nhiều nguy hiểm hơn.

Với nhóm sáu người mà David được phân công, những điều bất ngờ luôn có thể xảy ra. Bất cứ lúc nào, họ cũng có thể bị bắn, rơi vào ổ phục kích, hoặc gặp một quả bom ven đường bất ngờ phát nổ ngay cạnh đoàn xe Humvee của mình.

Hai mươi năm sau, cha David vẫn nhớ rõ lần quả bom ấy phát nổ khi ngài đang tuần tra.

“Đó luôn là một khu vực nguy hiểm,” ngài nói với Aleteia. Khi đoàn xe đang di chuyển, đột nhiên có một tiếng nổ lớn, “và chiếc Humvee của chúng tôi đầy bụi. Chúng tôi chỉ biết thốt lên: chuyện gì vậy?”

May mắn thay, quả bom hôm đó được chôn quá sâu. Không ai thiệt mạng hay bị thương. Nhưng biến cố ấy đã nhắc David nhớ đến “sự mong manh của đời sống, đặc biệt là trong ngày hôm đó.” Cho đến nay, cha David vẫn giữ một mảnh kim loại từ quả bom như một kỷ vật nhắc nhớ sự kiện ấy.

Tiếng gọi âm thầm

Ngay cả trước khi cùng người anh em song sinh Brian gia nhập quân đội sau biến cố ngày 11/9, David Santos đã cảm thấy rằng mình được đặt trên đời này vì một mục đích nào đó.

Cha mẹ của David là những người nhập cư Bồ Đào Nha, rất coi trọng gia đình và tinh thần phục vụ. Theo lời cha David, gia đình ngài không thường xuyên đi nhà thờ, dù trong nhà vẫn có các ảnh tượng và đồ vật tôn giáo.

Hành trình đến với Giáo hội của David bắt đầu khi anh hẹn hò với một cô gái và cô đã dẫn anh đến Thánh lễ. Anh bắt đầu tham gia nhóm giới trẻ của giáo xứ và gặp cha Antonio Bico, vị linh mục sau này có ảnh hưởng rất sâu sắc đến đời anh.

“Cha Tony chắc chắn là người đã dạy tôi biết yêu mến Chúa Giêsu, không nghi ngờ gì nữa,” cha David chia sẻ.

Trong một lần xưng tội với cha Tony, cũng là lần xưng tội đầu tiên của David sau một thời gian dài, vị linh mục hỏi anh muốn làm gì với cuộc đời mình. Cha David nhớ lại:

“Tôi nhớ mình đã nói: Con muốn trở thành một người lính của Chúa Kitô. Và ngay khi nói câu đó, tôi tự hỏi: điều đó nghĩa là gì vậy? Tôi biết mình muốn trở thành một người lính, vì biến cố 11/9 vừa xảy ra và lúc đó tôi đang nghĩ đến quân đội. Nhưng đồng thời, đức tin của tôi cũng đang được đánh thức và đào sâu. Vì vậy trong đầu tôi hiện lên hai chữ: người lính… người lính của Chúa Kitô.”

Cha Tony nhìn David và nói: “Nghe giống như một linh mục đấy.”

David đáp: “Thưa cha, thôi nào, cha biết con đang có bạn gái mà. Con không quan tâm chuyện đó đâu.”

Cho đến lúc ấy, David chưa từng nghĩ đến ơn gọi linh mục.

Khi ấy, quân đội vẫn là điều David hướng đến. Anh và Brian đang tìm hiểu các binh chủng khác nhau để chọn con đường phù hợp. Tuy nhiên, một hạt giống đã được gieo vào tâm hồn David, và đôi khi nó lại âm thầm trồi lên theo những cách không ngờ.

“Tôi nhớ có lúc đang đánh răng, bỗng tôi tưởng tượng mình đeo cổ áo linh mục và tự hỏi: Cái gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra thế này?”

Không lâu sau, một người bạn của gia đình giới thiệu David và Brian gia nhập đơn vị 173. Họ bắt đầu huấn luyện nghiêm ngặt và cuối cùng được triển khai đến Iraq.

Giữa những “hải tặc và chiến binh Viking”

Như nhiều cựu binh khác, cha David rất khiêm tốn khi nói về quãng thời gian phục vụ trong chiến tranh. Tuy nhiên, qua lời kể của cựu chỉ huy của ngài, có thể thấy 11 tháng mà hai anh em Santos trải qua tại Iraq là một hành trình đầy thử thách.

Đại tá về hưu Michael Manning nói với Aleteia:

“Các anh em của tôi luôn đối diện với nguy hiểm và thường xuyên tiếp xúc với đối phương. Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Mỗi lần họ đi qua hàng rào an ninh, đều có một dạng đối đầu nào đó: hỏa lực bộ binh, súng cối, bom ven đường, hoặc va chạm với trinh sát đối phương.”

Đại tá Manning, khi ấy là đại úy trong thời gian cha David phục vụ tại Iraq, nhấn mạnh rằng đơn vị 173 là một đơn vị tinh nhuệ.

“Ai vào đơn vị đó cũng phải cạnh tranh để có được vị trí,” ông nói.

Một sự cứng cỏi đặc biệt là điều cần thiết để hoàn thành nhiệm vụ. Nếu một cuộc tuần tra thông thường ở Iraq kéo dài từ 8 đến 24 giờ, thì các thành viên của đơn vị 173 có thể hoạt động liên tục 48, 72, thậm chí 96 giờ. “Đó là điều hiếm thấy.”

Đại tá nói thêm: “Bạn cần một kiểu người khác. Một hạ sĩ quan của tôi từng nói rằng đơn vị chúng tôi gồm toàn hải tặc và chiến binh Viking. Đó là kiểu người bạn cần.”

Giữa những con người ấy, David nổi bật bởi sự chính trực và đức tin sâu sắc. Nhưng anh cũng có khả năng sống gần gũi với những người “chưa từng bước vào nhà thờ” hoặc chẳng mấy quan tâm đến tôn giáo.

Đại tá Manning nói về David:

“Anh ấy có khả năng sống giữa họ, được kể như một người trong số họ, nhưng đồng thời vẫn được tôn trọng đến mức có thể sống trong sạch, vẫn yêu thương và quý trọng những người ấy, vẫn là một phần của họ mà không bị cuốn trôi bởi họ.”

Một chân trong đời này, một chân hướng về đời khác

Khi thời gian phục vụ kết thúc, David và anh trai trở về nhà. Anh quay lại đại học để hoàn tất chương trình học. Nhưng câu hỏi về ơn gọi thật sự của mình ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Vào các tối thứ Sáu, David vẫn đi chơi với bạn bè. Nhưng sau đó, anh về nhà, tắm rửa rồi lái xe đến Newark để giúp cha Tony dâng Thánh lễ sáng thứ Bảy cho các nữ tu Thừa sai Bác ái.

Cha David kể:

“Khi ấy giống như tôi có một chân trong một đời sống, và một chân khác đang bắt đầu bước sang một đời sống khác.”

Ngài nói tiếp:

“Đó là một tiến trình từ từ. Ngay cả khi vào chủng viện, tôi cũng không nghĩ rằng: tôi chắc chắn sẽ làm linh mục. Đúng hơn là: đây là một khả năng rất thật mà Chúa đang mời gọi tôi cân nhắc. Vì vậy, tôi vào chủng viện để phân định.”

Khi David nói với gia đình, họ rất sốc. Có nhiều câu hỏi và phản đối, thậm chí còn nhiều hơn cả lúc David và Brian tuyên bố gia nhập quân đội. Cha của họ đặc biệt không vui. Ngay cả Brian, người đã đón nhận đức tin Công giáo nhờ David, cũng bất ngờ.

Khi chị gái hỏi vì sao anh phải vào chủng viện, David chỉ trả lời:

“Thế giới này quá ồn ào, và em cần nghe Thiên Chúa nói cho em biết Người muốn em làm gì.”

Theo thời gian, gia đình Santos dần hiểu và trân trọng quyết định của David. Brian nhớ lại cách đầy yêu thương ngày em mình chịu chức phó tế tại Rôma, khi khoảng 20 người thân trong gia đình đến chúc mừng, trong đó có cả những người từ Bồ Đào Nha.

Chức linh mục của cha David đã trở thành một ân ban cho cả gia đình.

Brian chia sẻ:

“Đó là một chuyển động rất đẹp của Chúa Thánh Thần trong đời sống chúng tôi. Điều ấy không chỉ giúp gia đình chúng tôi gần nhau hơn, mà tôi nghĩ việc đức tin được củng cố cũng đã nối kết chúng tôi trong kinh nghiệm ấy.”

“Người lính của Chúa Kitô”

Về phần mình, cha David tóm gọn kinh nghiệm đời linh mục bằng một câu rất đơn sơ:

“Tôi yêu đời linh mục!”

Mười hai năm đã trôi qua kể từ ngày ngài được truyền chức. Năm 2022, cha David được bổ nhiệm làm cha xứ giáo xứ Thánh Giacôbê Tông đồ tại Springfield, bang New Jersey. Công việc mới kéo theo rất nhiều vấn đề phải lo: bảo trì cơ sở, nhân sự, tài chính và nhiều trách nhiệm khác. Ngài đón nhận tất cả, nhưng trọng tâm vẫn là sứ mạng linh mục của mình.

Ngài nói:

“Bạn được trao nhiệm vụ hướng dẫn người khác, chỉ đường cho họ, yêu thương họ, làm việc với họ, phục vụ họ… Điều ấy cũng giống như một người lính đang phục vụ những người ở quê nhà trong khi thi hành nhiệm vụ.”

Ý nghĩa ấy đã trở nên rõ ràng cách đặc biệt với cha David vào đêm trước ngày chịu chức linh mục.

Theo truyền thống, một tân linh mục có thể nhận chén thánh như món quà từ gia đình hoặc ân nhân. Trong trường hợp của cha David, ngài chọn một chén thánh cũ, chẳng hạn một chén thánh được một giáo xứ hoặc một linh mục hưu dưỡng trao lại. Theo cha David, đó là một dấu chỉ của gia sản thiêng liêng, như việc sứ mạng linh mục được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Cha David vẫn nhớ rõ ngày ngài đến chủng viện để chọn chén thánh. Có bốn hoặc năm chén thánh được đặt trên bàn. Một chiếc nổi bật vì vừa được tân trang. “Nó đẹp, sáng bóng, rất đẹp,” ngài nhớ lại.

Thông thường, khi ai đó tặng chén thánh cho một linh mục, họ sẽ khắc dưới đáy chén những dòng như “để tưởng nhớ” hoặc “để tạ ơn”.

Tò mò, cha David lật chiếc chén thánh lên để đọc dòng chữ khắc. Khi nhìn thấy, ngài gần như đánh rơi chén vì quá kinh ngạc.

Dưới đáy chén có khắc dòng chữ: “Người lính của Chúa Kitô.”

Nhiều năm sau, cha David vẫn còn ngỡ ngàng trước cách “Thiên Chúa có thể hành động thật sáng tạo, thật gần gũi và thật riêng tư trong đời sống chúng ta.”

✍️ Bạn có ý kiến hoặc lập luận với bài viết, vui lòng bình luận tại đây: Tin Công Giáo 24h

Tin mới cập nhật